Sách » Văn Học Trong Nước » Truyện ngắn sưu tầm

Chú lợn con đáng yêu

 

 
Suốt năm qua, Dan Andy đau khổ và bất lực nhìn vợ bị một chứng bệnh kỳ lạ dày vò: Betty luôn luôn sợ hãi khi đi tới nơi nào trống trải hoặc đông người.

Bác sĩ bảo đó là chứng sợ bãi rộng và môi trường lạ. Do bệnh tật, Betty phải nghỉ việc, chỉ ở nhà làm một số việc nhẹ. Tuy thế, bệnh tình không vì vậy mà chuyển biến tốt. Thậm chí có hôm chị phát bệnh ngay khi đang mua sắm ở siêu thị. Đi đâu chị cũng phải có chồng kèm bên, nếu không thì chẳng dám ra khỏi nhà.

Một hôm Dan nhận được điện thoại của anh bạn, hỏi xem Dan có cần nuôi một chú lợn làm cảnh không: “Con lợn này tên là Rode, 4 tháng tuổi, thông minh hơn bất cứ con chó nào. Nó thích sống với người. Nếu Betty có con Rode bên cạnh, chắc hẳn cô ấy và nó sẽ trở thành đôi bạn thân đấy !

Betty đứng bên cạnh nghe được câu chuyện điện thoại ấy, chị nhìn Dan nguây nguẩy lắc đầu. Dan khuyên vợ: “Em thử nghĩ xem, có lẽ một con vật đặc biệt đáng yêu sẽ giúp em được gì chăng ?”

Betty nhớ lại một cuốn sách tâm lý học chị từng đọc nói rằng một số loài vật có thể giúp con người vượt qua các trục trặc về tâm lý. “Một con lợn sao lại có thể giúp làm em bớt căng thẳng được nhỉ ? Nhưng nếu chúng mình không thích nó nữa thì chắc là bà con nông dân sẽ vui lòng nhận nuôi nó đấy.” – chị nói.

Con lợn được chở đến ngay. Trông nó hãy còn nhỏ, nặng chừng 10 cân, vẻ mặt rất nghịch ngợm, cứ như một thùng nước có 4 cái cọc thòi ra ấy. Dan không nhịn được cười. “Trông cái mũi nó kìa, chắc là chạy nhanh quá đâm vào tường nên mới bẹt dí thế.” – Dan nhìn vợ vui vẻ nói. Betty không tỏ thái độ gì, chỉ lạnh nhạt bảo: “Ôi dào, lèo tèo vài sợi lông, có lẽ lông cái bàn chải của em còn nhiều hơn nó đấy.”

Dan mở cái cũi nhốt con lợn. Rode vẫy đuôi chạy ra. Nó liếc nhìn xung quanh một tý rồi chạy tới chỗ Betty. Chị ngạc nhiên ngồi thụp xuống ngắm kỹ chú lợn con. Rode tiến lại, giơ hai chân trước lên và áp đầu vào lưng Betty, rồi lấy mũi hôn lên mặt chị. Betty bất giác cười thành tiếng. Đã lâu lắm chị không cười rồi.

Sau đấy chú lợn con bắt đầu bận rộn chạy đi chạy lại khắp mọi chỗ, ra vẻ như đi tuần tra lãnh địa của mình. Chạy chán rồi nó nằm bệt dưới sàn nhà nhìn Betty tỏ ý xin ăn. Khi Dan bế nó lên đặt trên đùi mình, chú ỉn con thân thiết thè cái lưỡi ra liếm bộ râu của anh.

Rode rất ngoan. Mỗi khi nghe thấy Dan hoặc Betty huýt sáo, nó liền chạy ngay tới chỗ chủ nhân. Tối hôm ấy, khi Betty và Dan chuẩn bị lên gác đi ngủ, Rode bám theo sau cũng muốn lên gác, nhưng cái bụng bự của nó quá to nên dù đã cố hết sức, Rode vẫn không thể leo lên cầu thang được. Betty kê một cái giường trong bếp cho nó nằm rồi vỗ vỗ nó: “Thế này được rồi ! Chào chú mày nhé !”

Betty mọi hôm đều thấp thỏm sợ một ngày mới, thế mà sáng nay khi ngủ dậy chị bỗng dưng vội ra khỏi giường chạy xuống bếp xem con vật cưng của mình. Nghe thấy tiếng chân bà chủ, Rode lập tức chạy ra đón. Nó cứ cọ cọ mãi cái mũi của mình vào chân Betty khiến chị cảm thấy khoan khoái chẳng khác gì được xoa bóp. Từ hôm ấy trở đi, trò xoa bóp trở thành tiết mục thường xuyên hàng ngày mỗi sáng khi Betty và Rode gặp nhau. Chị cảm thấy mình như đắm chìm trong cảm giác khoan khoái do sự “xoa bóp” ấy đem lại. Ăn sáng xong, Rode theo Betty đi vào phòng làm việc của chị. Nó lặng lẽ duỗi người ra nằm sấp bên cạnh bàn. Khi nào Betty cảm thấy thần kinh căng thẳng, chị lại nghỉ tay bế Rode lên, thì thầm vài câu với nó, nhờ thế cảm giác bình tĩnh nhanh chóng trở lại với chị.

Rode nhanh chóng hòa nhập với cái gia đình nhỏ này, trở thành một thành viên trong nhà. Dan mua cho nó một cái giường mới, kê ngay cạnh giường Betty. Chú ỉn con nhìn thấy giường mới của mình bèn nghĩ cách “cải tạo”: nó cắn rách chiếc gối dạ hoa Scotland, lôi các vật lót trong gối ra rồi khoái trá nằm lên đống lót mềm ấy.

Một buổi tối, Dan và Betty kê ghế ngồi xem truyền hình. Con Rode cũng dùng mũi đẩy một chiếc ghế đến bên họ, chễm chệ ngồi lên đó xem truyền hình, dường như nó muốn nói: “Ê kìa, chớ có quên cháu đấy nhé !” Nó rất chăm chú xem, mỗi khi thấy người trên màn hình chuyển động, đầu nó cũng lắc lư theo.

Rode không thích tiếng động lớn, nhất là tiếng chuông điện thoại. Cu cậu khám phá ra một điều là mỗi khi Betty cầm lấy ống nghe thì chuông hết kêu. Thế là mỗi khi Betty không có mặt mà nghe thấy chuông điện thoại kêu thì Rode bèn lấy mõm giằng lấy dây điện thoại, ống nghe bị nó lôi xuống nằm chỏng chơ trên sàn, còn nó thì liên tục kêu ư ử vào cái ống nghe ấy.

Hôm ấy có một vị khách đến thăm Betty, thấy chú lợn con, ông ta thích quá. Từ đó trở đi hàng xóm láng giềng ai cũng biết nhà Betty có một con vật cưng rất hay, mỗi lần có dịp đi qua nhà chị, bao giờ họ cũng ghé vào xem con Rode. Để tiện gọi hơn, lũ trẻ con hàng xóm gọi chú ỉn ấy bằng một cái tên mới là Pick. Chẳng bao lâu ai cũng biết cái tên này.

Người ta thường kéo đến nhà Betty để xem con Pick. Mới đầu thấy mọi người túm năm tụm ba ở nhà mình, Betty có chút căng thẳng, nhưng khi biết họ đến chỉ để xem con Pick, chị dần dần bớt cảm giác ấy, lâu ngày lại còn thích có nhiều người đến nhà mình nữa. Dan bảo vợ: “Bây giờ anh cảm thấy mỗi lần về nhà thật là vui. Gặp em, câu đầu tiên em hỏi anh là ‘Anh thử đoán xem hôm nay con Pick làm những trò gì không nào ?’ Chúng mình luôn luôn nói về con Pick, cười cười nói nói thật là vui. Anh có cảm tưởng như chúng ta đang trở lại cái thời mới cưới ấy.”

“Đúng thế !” Betty nói, “Anh biết con Pick hôm nay làm gì không nào ? Suýt nữa thì em chết dở vì nó đấy.” Thì ra mọi khi Pick ta rất thích bám theo chân bà chủ ra ra vào vào, nó trông thấy Betty lúc thì mở cửa, lúc thì đóng cửa. Sáng nay, Betty ra khỏi phòng mà Pick không đi theo, nó bắt chước tự đóng cửa lấy. Thế là cửa bị khóa ở trong. May sao Betty có mang theo chìa khóa nên mới không xảy ra rắc rối.

Từ hôm ấy trở đi, Betty ngày càng thấy con Pick này đúng là chuyên gia siêu hạng về khoản bắt chước. Nó có thể nhanh chóng học được mọi động tác của bà chủ. Betty lắc đầu, nó cũng lắc đầu theo. Betty xoay người, nó cũng xoay theo. Thế là chị bắt đầu dạy nó học một số động tác mà chỉ những con chó thông minh nhất mới học được.

Có Pick bên mình, Betty bắt đầu tìm lại con người đích thực của chị. Ông bố Betty thấy con Pick cũng rất thích, nhiều lần ông khuyên con gái mang Pick đến cuộc họp mặt của những người cao tuổi trong khu phố để giúp các cụ ông cụ bà được vui vẻ khuây khỏa.

Một buổi tối, Dan về nhà mang theo một chiếc xe nôi. Betty hỏi: “Anh định làm gì thế ? … À, em hiểu rồi: một chiếc xe đẩy dành cho chú ỉn con. Anh định dùng xe này để đưa con Pick đi dự cuộc gặp của những người cao tuổi chứ gì !”

Được người nhà khuyến khích động viên, rốt cuộc Betty quyết tâm đem con Pick đi dự cuộc gặp mặt của chi hội người cao tuổi khu phố. Khi ngồi trên xe taxi, chị cảm thấy mình căng thẳng quá, thậm chí có chút run run. Con Pick ấp người nó vào chị. Betty nhè nhẹ vuốt ve nó, dần dà tâm trạng chị trở lại bình tĩnh. Lúc xuống taxi, chị đặt con Pick lên xe nôi rồi đẩy nó vào hội trường. Dọc đường, các ông bà già ai cũng hỏi: “Cái gì ở trong xe thế ?” Vào đến nơi, Betty đặt con Pick xuống, nó lập tức chạy tới một bà cao tuổi nhất và cọ cọ mũi lên mặt bà. Những người khác xúm lại xem chú lợn con. Ai nấy vừa cười vui vừa trêu nó. Họ hỏi Betty nhiều câu. Lúc mới đầu chị còn có chút do dự khi trả lời, về sau càng nói chị càng hưng phấn. Chị bảo: “Thật ra, con lợn này ngoan hơn chó. Nó rất ưa sạch sẽ, nó thích nhất tắm đấy ạ !”

Để chứng minh điều đó, chị gọi con Pick và bảo nó rằng nó là một chú lợn rất đẹp. Nghe thế, Pick ta lắc lư mình chạy tới, ra vẻ tự hào lắm. Lúc đó, Betty lại trách nó trông nhếch nhác quá. Thế là nó xấu hổ cúi đầu xuống; rồi để tỏ ý thành thật, nó còn lè lưỡi ra. Mọi người thấy thế đều ôm bụng cười.

Sau lần ấy, Betty quyết định đưa con Pick đến thăm viện dưỡng lão gần nhà để góp vui cho nhiều cụ già hơn. Chị đẩy chiếc xe nôi chở con Pick đến thăm từng nhà. Tại nhà nọ, chị trông thấy một bà già gục đầu ngồi trên xe lăn, chăm chăm nhìn hai bàn tay mình không nói năng gì. Khi con Pick hiện ra trước mắt, bà bỗng dưng ngửng đầu lên, khuôn mặt nở một nụ cười. Bà giơ tay đan chéo trước ngực, hỏi: “Gì thế ?” Betty hỏi lại: “Thưa bà, bà có muốn ôm nó không ạ ?” Chị y tá bảo: “Bà ấy từ ngày chồng chết đến giờ chưa nói một câu nào, chưa cười một lần nào, chẳng quan tâm đến bất cứ cái gì cả.” Betty bế con Pick đưa cho bà. Nó ngoan ngoãn ngồi trên đùi bà, lim dim mắt, nhếch cái miệng, dường như mỉm cười với bà lão.

Từ hôm ấy trở đi, mỗi lần Betty và Pick vừa đến cổng nhà dưỡng lão đã có người reo lên: “Con Pick đến đây kìa !” Rồi mọi người nhao nhao chạy ra để xem chú ỉn con láu lỉnh.

Sau mỗi lần đi thăm những người già không nơi nương tựa ấy trở về, Betty đều cảm thấy bệnh tình của mình thuyên giảm một chút. Chị bảo Dan: “Trước kia em rất hận mình, nhưng bây giờ em bắt đầu cảm ơn mỗi một ngày Thượng Đế ban tặng cho em; mà tất cả những cái đó đều là nhờ có Pick.”

Nhờ có con Pick mà cả thị trấn đều biết Dan và Betty. Có lần hai vợ chồng chị đang mua sắm ở siêu thị, mấy đứa trẻ tinh nghịch reo lên: “Ô, bố và mẹ của chú lợn con cũng đang ở đây kìa !” Nghe thấy thế, Dan và Betty ngượng nghịu vẫy tay chào lũ trẻ.

Có người hỏi Dan: “Vậy rốt cuộc con Pick là gì thế nhỉ ?” Dan nói: “Đối với chúng tôi, nó là một con lợn. Nhưng Pick thì lại nghĩ nó là một con người.” Có lần Dan còn dẫn một câu nói của văn hào kiêm cựu Thủ tướng Anh Churchill: “Chó bao giờ cũng nhìn chúng ta từ dưới lên. Mèo nhìn chúng ta từ trên xuống. Còn loài lợn thì nhìn chúng ta với con mắt bình đẳng.” Nếu lúc ấy có con Pick ở bên thì nó nhất định sẽ liên tục kêu ư ử, như để xác nhận câu nói ấy là đúng.

Nguồn: Reader’s Digest (Mỹ) Nguyễn Hải Hoành dịch qua bản Trung văn của Haiwai Wenzhai