Sách » Văn Học Trong Nước » Văn học cổ » Truyện Kiều

949 - 1054

        Lễ xong hương hỏa gia đường,
        950. Tú Bà vắt nóc lên giường ngồi ngay.
        Dạy rằng: "Con lạy mẹ đây,
        "Lạy rồi sang lạy cậu mày bên kia."

        Nàng rằng: "Phải bước lưu ly,
        "Phận hèn vâng đã cam bề tiểu tinh.
        955. "Điều đâu lấy yến làm oanh,
        "Ngây thơ chẳng biết là danh phận gì?
        "Đủ điều nạp thái vu qui,
        "Đã khi chung chạ lại khi đứng ngồi.
        "Giờ ra thay bậc đổi ngôi,
        960. "Dám xin gửi lại một lời cho minh."

        Mụ nghe nàng nói hay tình,
        Bấy giờ mới nổi tam bành mụ lên:
        "Này này sự đã quả nhiên,
        "Thôi đà cướp sống chồng min đi rồi.
        965. "Bảo rằng: đi dạo lấy người,
        "Đem về rước khách kiếm lời mà ăn.
        "Tuồng vô nghĩa ở bất nhân,
        "Buồn mình trước đã tần mần thử chơi.
        "Màu hồ đã mất đi rồi,
        970. "Thôi thôi vốn liếng đi đời nhà ma !
        "Con kia đã bán cho ta,
        "Nhập gia phải cứ phép nhà tao đây.
        "Lão kia có giở bài bây,
        "Chẳng văng vào mặt mà mày lại nghe !
        975. "Cớ sao chịu tốt một bề,
        "Gái tơ mà đã ngứa nghề sớm sao !
        "Phải làm cho biết phép tao !"

        Giật bì tiên rắp sấn vào ra tay.
        Nàng rằng: "Trời thẳm đất dày !
        980. "Thân này đã bỏ những ngày ra đi.
        "Thôi thì thôi có tiếc gì !"

        Sẵn dao tay áo tức thì giở ra.
        Sợ gan nát ngọc liều hoa,
        Mụ còn trông mặt nàng đà quá tay.
        985. Thương ôi tài sắc bậc này,
        Một dao oan nghiệt đứt dây phong trần.
        Nỗi oan vỡ lở xa gần,
        Trong nhà người chật một lần như nêm.
        Nàng thì bằn bặt giấc tiên,
        990. Mụ thì cầm cập mặt nhìn hồn bay.
        Vực nàng vào chốn hiên tây,
        Cắt người coi sóc rước thầy thuốc men.
        Nào hay chưa hết trần duyên,
        Trong mê dường đã đứng bên một nàng,
        995. Rỉ rằng: "Nhân quả dở dang,
        "Đã toan trốn nợ đoạn trường được sao ?
        "Số còn nặng nghiệp má đào,
        "Người dầu muốn quyết trời nào đã cho !
        "Hãy xin hết kiếp liễu bồ,
        1000. "Sông Tiền Đường sẽ hẹn hò về sau."

        Thuốc thang suốt một ngày thâu,
        Giấc mê nghe đã dàu dàu vừa tan.
        Tú bà chực sẵn bên màn,
        Lựa lời khuyên giải mơn man gỡ dần:
        1005. "Một người dễ có mấy thân,
        "Hoa xuân đương nhụy, ngày xuân còn dài.
        "Cũng là lỡ một lầm hai,
        "Đá vàng sao nỡ ép nài mưa mây.
        "Lỡ chân trót đã vào đây,
        1010. "Khóa buồng xuân để đợi ngày đào non.
        "Người còn thì của hãy còn,
        "Tìm nơi xứng đáng là con cái nhà.
        "Làm chi tội báo oan gia,
        "Thiệt mình mà hại đến ta hay gì ?"

        1015. Kề tai mấy nỗi nằn nì,
        Nàng nghe dường cũng thị phi rạch ròi.
        Vả trong thần mộng mấy lời,
        Túc nhân âu cũng có trời ở trong.
        Kiếp này nợ trả chưa xong,
        1020. Làm chi thêm một nợ chồng kiếp sau !
        Lặng nghe thấm thía gót đầu,
        Thưa rằng: "Ai có muốn đâu thế này,
        "Được như lời, thế là may,
        "Hẳn rằng mai có như vầy cho chăng !
        1025. "Sợ khi ong bướm đãi đằng,
        "Đến điều sống đục, sao bằng thác trong !"

        Mụ rằng: "Con hãy thong dong,
        "Phải điều lòng lại dối lòng mà chơi!
        "Mai sau ở chẳng như lời,
        1030. "Trên đầu có bóng mặt trời rạng soi."

        Thấy lời quyết đoán hẳn hoi,
        Đành lòng, nàng cũng sẽ nguôi nguôi dần.
        Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân,
        Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung.



câu 1035 đến 1050


        1035. Bốn bề bát ngát xa trông,
        Cát vàng cồn nọ, bụi hồng dặm kia.
        Bẽ bàng mây sớm đèn khuya,
        Nửa tình, nửa cảnh như chia tấm lòng.
        Tưởng người dưới nguyệt chén đồng,
        1040. Tin sương luống những rày trông mai chờ.
        Bên trời góc bể bơ vơ,
        Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
        Xót người tựa cửa hôm mai,
        Quạt nồng ấp lạnh, những ai đó giờ ?
        1045. Sân Lai cách mấy nắng mưa,
        Có khi gốc tử đã vừa người ôm ?
        Buồn trông cửa bể chiều hôm,
        Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa ?



        Buồn trông ngọn nước mới sa,
        1050 Hoa trôi man mác, biết là về đâu ?



câu 1051 đến 1066


        Buồn trông nội cỏ dàu dàu,
        Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.
        Buồn trông gió cuốn mặt duềnh,
        Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi.