Sách » Văn Học Trong Nước » Văn học cổ » Truyện Kiều

2565 - 2648


        2565. Trong quân mở tiệc hạ công,
        Xôn xao tơ trúc hội đồng quân quan.
        Bắt nàng thị yến dưới màn,
        Dở say lại ép cung đàn nhặt tâu.
        Một cung gió thảm mưa sầu,
        2570. Bốn dây nhỏ máu năm đầu ngón tay !
        Ve ngâm vượn hót nào tày,
        Lọt tai Hồ cũng nhăn mày rơi châu.
        Hỏi rằng: "Này khúc ở đâu ?.
        "Nghe ra muôn oán nghìn sầu lắm thay !"

        2575. Thưa rằng: "Bạc mệnh khúc này,
        "Phổ vào đàn ấy những ngày còn thơ.
        "Cung cầm lựa những ngày xưa,
        "Mà gương bạc mệnh bây giờ là đây !"



câu 2576 đến 2594


        Nghe càng đắm, đắm càng say,
        2580. Lạ cho mặt sắt cũng ngây vì tình !
        Dạy rằng: "Hương lửa ba sinh,
        "Dây loan xin nối cầm lành cho ai."

        Thưa rằng: "Chút phận lạc loài,
        "Trong mình nghĩ đã có người thác oan.
        2585. "Còn chi nữa cánh hoa tàn,
        "Tơ lòng đã dứt dây đàn Tiểu Lân.
        "Rộng thương còn mảnh hồng quần,
        "Hơi tàn được thấy gốc phần là may !"



        Hạ công chén đã quá say,
        2590. Hồ công đến lúc rạng ngày nhớ ra.
        Nghĩ mình phương diện quốc gia,
        Quan trên nhắm xuống người ta trông vào.
        Phải tuồng trăng gió hay sao,
        Sự này biết tính thế nào được đây ?
        2595. Công nha vừa buổi rạng ngày,
        Quyết tình Hồ mới đoán ngay một bài.
        Lệnh quan ai dám cãi lời,
        Ép tình mới gán cho người thổ quan.
        Ông tơ thực nhé đa đoan !
        2600. Xe tơ sao khéo vơ quàng vơ xiên ?
        Kiệu hoa áp thẳng xuống thuyền,
        Lá màn rủ thấp ngọn đèn khêu cao.
        Nàng càng ủ liễu phai đào,
        Trăm phần nào có phần nào phần tươi ?
        2605. Đành thân cát lấp sóng vùi,
        Cướp công cha mẹ thiệt đời thông minh !
        Chân trời mặt bể lênh đênh,
        Nắm xương biết gởi tử sinh chốn nào ?
        Duyên đâu ai dứt tơ đào,
        2610. Nợ đâu ai đã dắt vào tận tay !
        Thân sao thân đến thế này ?
        Còn ngày nào cũng dư ngày ấy thôi !
        Đã không biết sống là vui,
        Tấm thân nào biết thiệt thòi là thương !
        2615. Một mình cay đắng trăm đường,
        Thôi thì nát ngọc tan vàng thì thôi !
        Mảnh trăng đã gác non đoài,
        Một mình luống những đứng ngồi chưa xong.
        Triều đâu nổi tiếng đùng đùng,
        2620. Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền đường.
        Nhớ lời thần mộng rõ ràng,
        Này thôi hết kiếp đoạn trường là đây !
        "Đạm Tiên nàng nhé có hay !
        "Hẹn ta thì đợi dưới này rước ta."

        2625. Dưới đèn sẵn bức tiên hoa,
        Một thiên tuyệt bút gọi là để sau.
        Cửa bồng vội mở rèm châu,
        Trời cao sông rộng một màu bao la.
        Rằng: "Từ công hậu đãi ta,
        2630. "Chút vì việc nước mà ra phụ lòng.
        "Giết chồng mà lại lấy chồng,
        "Mặt nào còn đứng ở trong cõi đời ?
        "Thôi thì một thác cho rồi,
        "Tấm lòng phó mặc trên trời dưới sông !"

        2635. Trông vời con nước mênh mông,
        Đem mình gieo xuống giữa dòng trường giang.
        Thổ quan theo vớt vội vàng,
        Thì đà đắm ngọc chìm hương mất rồi !
        Thương thay cũng một kiếp người,
        2640. Hại thay mang lấy sắc tài làm chi !
        Những là oan khổ lưu ly,
        Chờ cho hết kiếp còn gì là thân !
        Mười lăm năm bấy nhiêu lần,
        Làm gương cho khách hồng quần thử soi !
        2645. Đời người đến thế thì thôi,
        Trong cơ âm cực dương hồi khôn hay.
        Mấy người hiếu nghĩa xưa nay,
        Trời làm chi đến lâu ngày càng thương !