Sách » Văn Học Trong Nước » Văn học cổ » Truyện Kiều

1993 - 2084

        Nàng càng e lệ ủ ê,
        Rỉ tai hỏi lại hoa tì trước sau.
        1995. Hoa rằng: "Bà đã đến lâu,
        "Nhón chân đứng nép độ đâu nửa giờ.
        "Rành rành kẽ tóc chân tơ,
        "Mấy lời nghe hết đã dư tỏ tường.
        "Bao nhiêu đoạn khổ, tình thương,
        2000. "Nỗi ông vật vã, nỗi nàng thở than.
        "Ngăn tôi đứng lại một bên,
        "Chán tai rồi mới bước lên trên lầu."

        Nghe thôi kinh hãi xiết đâu:
        "Đàn bà thế ấy thấy âu một người !
        2005. "Ấy mới gan ấy mới tài,
        "Nghĩ càng thêm nỗi sởn gai rụng rời !
        "Người đâu sâu sắc nước đời,
        "Mà chàng Thúc phải ra người bó tay !
        "Thực tang bắt được dường này,
        2010. "Máu ghen ai cũng chau mày nghiến răng.
        "Thế mà im chẳng đãi đằng,
        "Chào mời vui vẻ nói năng dịu dàng !
        "Giận dầu ra dạ thế thường,
        "Cười này mới thực khôn lường hiểm sâu !
        2015. "Thân ta ta phải lo âu,
        "Miệng hùm nọc rắn ở đâu chốn này !
        "Ví chăng chắp cánh cao bay,
        "Trèo cây lâu cũng có ngày bẻ hoa !
        "Phận bèo bao quản nước sa,
        2020. "Lênh đênh đâu nữa cũng là lênh đênh.
        "Chỉn e quê khách một mình,
        "Tay không chưa dễ tìm vành ấm no !"

        Nghĩ đi nghĩ lại quanh co,
        Phật tiền sẵn có mọi đồ kim ngân.
        2025. Bên mình giắt để hộ thân,
        Lần nghe canh đã một phần trống ba.
        Cất mình qua ngọn tường hoa,
        Lần đường theo bóng trăng tà về tây.
        Mịt mù dặm cát đồi cây,
        2030. Tiếng gà điếm nguyệt dấu giày cầu sương.
        Canh khuya thân gái dặm trường,
        Phần e đường xá, phần thương dãi dầu !
        Trời đông vừa rạng ngàn dâu,
        Bơ vơ nào đã biết đâu là nhà !
        2035. Chùa đâu trông thấy nẻo xa,
        Rành rành "Chiêu ẩn am" ba chữ bài.
        Xăm xăm gõ mái cửa ngoài,
        Trụ trì nghe tiếng, rước mời vào trong.



        Thấy màu ăn mặc nâu sồng,
        2040. Giác duyên sư trưởng lành lòng liền thương.
        Gạn gùng ngành ngọn cho tường,
        Lạ lùng nàng hãy tìm đường nói quanh:
        "Tiểu thiền quê ở Bắc Kinh,
        "Qui sư, qui Phật, tu hành bấy lâu.
        2045. "Bản sư rồi cũng đến sau,
        "Dạy đưa pháp bảo sang hầu sư huynh."

        Rày vâng diện hiến rành rành,
        Chuông vàng khánh bạc bên mình giở ra.
        Xem rồi sư mới dạy qua:
        2050. "Phải nơi Hằng Thủy là ta hậu tình.
        "Chỉn e đường sá một mình,
        "Ở đây chờ đợi sư huynh ít ngày."

        Gửi thân được chốn am mây,
        Muối dưa đắp đổi tháng ngày thong dong.
        2055. Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,
        Hương đèn việc cũ, trai phòng quen tay.
        Sớm khuya lá bối phướn mây,
        Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nện sương.
        Thấy nàng thông tuệ khác thường,
        2060. Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.
        Cửa thiền vừa cử cuối xuân,
        Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.
        Gió quang mây tạnh thảnh thơi,
        Có người đàn việt lên chơi cửa Già.
        2065. Giở đồ chuông khánh xem qua,
        Khen rằng: "Khéo giống của nhà Hoạn nương !"
        Giác Duyên thực ý lo lường,
        Đêm thanh mới hỏi lại nàng trước sau.
        Nghĩ rằng khôn nỗi giấu mầu,
        2070. Sự mình nàng mới gót đầu bày ngay:
        "Bây giờ sự đã dường này,
        "Phận hèn dù rủi, dù may, tại người."

        Giác Duyên nghe nói rụng rời,
        Nửa thương, nửa sợ, bồi hồi chẳng xong.
        2075. Rỉ tai mới kể sự lòng:
        "Ở đây cửa Phật là không hẹp gì;
        "E chăng những sự bất kỳ,
        "Để nàng cho đến thế thì cũng thương !
        "Lánh xa, trước liệu tìm đường,
        2080. "Ngồi chờ nước đến, nên dường còn quê !"

        Có nhà họ Bạc bên kia,
        Am mây quen lối đi về dầu hương.
        Nhắn sang, dặn hết mọi đường,
        Dọn nhà hãy tạm cho nàng trú chân.