Sách » Văn Học Trong Nước » Văn học cổ » Truyện Kiều

171 - 242


câu 161 đến 176


        Kiều từ trở gót trướng hoa,
        Mặt trời gác núi chiêng đà thu không.
        Mảnh trăng chênh chếch nhòm song,
        Vàng gieo ngấn nước, cây lồng bóng sân.
        175. Hải đường lả ngọn đông lân,
        Giọt sương gieo nặng cành xuân la đà.



câu 177 đến 192


        Một mình lặng ngắm bóng nga,
        Rộn đường gần với nỗi xa bời bời:
        "Người mà đến thế thì thôi,
        180. "Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi!
        "Người đâu gặp gỡ làm chi,
        "Trăm năm biết có duyên gì hay không?"

        Ngổn ngang trăm mối bên lòng,
        Nên câu tuyệt diệu ngụ trong tính tình.
        185. Chênh chênh bóng nguyệt xế mành,
        Tựa nương bên triện một mình thiu thiu.
        Thoắt đâu thấy một tiểu kiều,
        Có chiều thanh vận, có chiều thanh tân.
        Sương in mặt, tuyết pha thân,
        190. Sen vàng lãng đãng như gần như xa.
        Rước mừng đón hỏi dò la:
        "Đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây ?"



câu 193 đến 208


        Thưa rằng: "Thanh khí xưa nay,
        "Mới cùng nhau lúc ban ngày đã quên.
        195. "Hàn gia ở mé tây thiên,
        "Dưới dòng nước chảy bên trên có cầu.
        "Mấy lòng hạ cố đến nhau,
        "Mấy lời hạ tứ ném châu gieo vàng.
        "Vâng trình hội chủ xem tường,
        200. "Mà sao trong sổ đoạn trường có tên.
        "Âu đành quả kiếp nhân duyên,
        "Cùng người một hội, một thuyền đâu xa.
        "Này mười bài mới mới ra,
        "Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời."

        205. Kiều vâng lĩnh ý đề bài,
        Tay tiên một vẩy đủ mười khúc ngâm.
        Xem thơ nức nở khen thầm:
        "Giá đành tú khẩu cẩm tâm khác thường



câu 209 đến 224


        "Ví đem vào tập Đoạn Trường
        210. "Thì treo giải nhất chi nhường cho ai."

        Thềm hoa khách đã trở hài,
        Nàng còn cầm lại một hai tự tình.
        Gió đâu sịch bức mành mành,
        Tỉnh ra mới biết rằng mình chiêm bao.
        215. Trông theo nào thấy đâu nào
        Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây.
        Một mình lưỡng lự canh chầy,
        Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh.
        Hoa trôi bèo dạt đã đành,
        220. Biết duyên mình, biết phận mình thế thôi !
        Nỗi riêng lớp lớp sóng dồi,
        Nghĩ đòi cơn lại sụt sùi đòi cơn.
        Giọng Kiều rền rĩ trướng loan,
        Nhà Huyên chợt tỉnh hỏi: "Cơn cớ gì ?"



câu 225 đến 240


        225. "Cớ sao trằn trọc canh khuya,
        Màu hoa lê hãy đầm đìa giọt mưa ?"

        Thưa rằng: "Chút phận ngây thơ,
        "Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền.
        "Buổi ngày chơi mả Đạm Tiên,
        230. "Nhắp đi thoắt thấy ứng liền chiêm bao.
        "Đoạn trường là số thế nào,
        "Bài ra thế ấy, vịnh vào thế kia.
        "Cứ trong mộng triệu mà suy,
        "Phận con thôi có ra gì mai sau !"

        235. Dạy rằng: "Mộng huyễn cứ đâu,
        "Bỗng không mua não chuốc sầu nghĩ nao."

        Vâng lời khuyên giải thấp cao,
        Chưa xong điều nghĩ đã dào mạch Tương.
        Ngoài song thỏ thẻ oanh vàng,
        240. Nách tường bông liễu bay ngang trước mành.



câu 241 đến 256


        Hiên tà gác bóng chênh chênh,
        Nỗi riêng, riêng trạnh tấc riêng một mình.