Sách » Kinh Doanh » Tóm tắt sách 'Tài trí làm giàu'

3. Bớt dành dụm, thêm tiêu xài

Với các triệu phú tự lực, thành công tài chính giành được nhờ tăng thêm đầu vào, chứ không phải kìm bớt đầu ra. Tài khoản tiết kiệm là một thứ tốt đẹp, nhưng những người đã giàu lên đâu làm được những điều đó nhờ tiết kiệm. Tài khoản tiết kiệm và các khoản đầu tư chỉ bảo toàn những gì bạn kiếm được nhờ làm việc và bám đuổi tiền bạc.

Khi sếp cũ của tôi, W.Randall Jones, sáng lập viên tạp chí Worth, dành 2 năm phỏng vấn hàng chục tỷ phú cho cuốn sách The Richest Man in Town (tạm dịch: Người giàu nhất xứ) của mình, ông đã đưa ra 12 điều răn làm giàu rút ra từ những gì ông tìm hiểu được trong các cuộc phỏng vấn ấy. Không có điều răn nào trong số đó có căn cơ, tiết kiệm, hay đầu tư.

Ông trùm truyền thông người Anh Felix Dennis có lẽ là một kẻ bủn xỉn cuồng tín khi bàn đến chuyện điều hành một trong những cơ sở mới khởi nghiệp của ông. Ông khoe khoang về chuyện trả lương thấp cho nhân viên và tước đoạt của họ quyền sử dụng xe công ty và điện thoại di động. Thế nhưng Dennis chẳng cắt bỏ khoản chi dùng nào của bản thân. Ông viết trong cuốn How to Get Rich (tạm dịch: Làm sao để giàu) rằng ông chi tới 790.000 đô la chỉ riêng cho rượu vang Pháp trong vòng 20 năm qua.

Nếu như khả năng kiếm tiền trong năm tới của bạn chỉ gói gọn ở mức tiền lương hằng tuần, thì liệu cắt giảm chi tiêu và tiết kiệm những gì có thể là hợp lý chăng? Đương nhiên là có. Việc đó hoàn toàn hợp lý. Nó chỉ không làm bạn giàu lên được. Tiền tiết kiệm vẫn cứ là tiền tiết kiệm. Có thì tốt nhưng nó không phải con đường dẫn tới giàu sang.

Tất cả các chuyên gia về căn cơ tằn tiện đều hiểu điều này vì họ cũng đều làm giàu cho bản thân bằng cách kiếm thêm, chứ không phải tiết kiệm nhiều hơn.

Theo quan điểm của tôi, thứ có hại nhất trong cẩm nang tiết kiệm là nó khiến người ta xao nhãng hành động – kiếm thêm tiền.

Cẩm nang tằn tiện khuyến khích bạn tự coi bản thân mình như là bên dễ tổn thương trong các cuộc đàm phán lương và bỏ qua sự mong manh của phía bên kia bàn thương lượng. Bạn muốn có công việc. Đó là điểm dễ tổn thương về phía bạn mà sếp của bạn khai thác bằng cách đề nghị ít tiền hơn so với mức bạn mong muốn. Nhưng nhà quản lý cũng muốn bạn nhận công việc. Đó là điểm dễ tổn thương của nhà quản lý, mà bạn cần phải khai thác bằng cách đòi hỏi số tiền khiến bạn hài lòng. Và để bắt đầu, bạn đề nghị một số tiền khiến bạn cảm thấy hơn cả hài lòng, vì có thể bạn sẽ được thỏa nguyện.

Khai thác điểm yếu của đối phương là một thực tế quan trọng trong đàm phán. Gần như tất cả các triệu phú tự lực đều chấp nhận và thấu hiểu điều này, trong khi đa số áp đảo nhóm trung lưu không hề và không thể làm vậy.

Đưa ra yêu cầu chính là một trong những chiến lược quyền năng nhất, bởi nó chẳng tốn kém gì và việc đề nghị chẳng làm hại đến ai.