Sách » Tâm Lý » Sắc màu cuộc sống

Chiếc khăn sũng nước

Cầm chiếc khăn mặt hãy còn sũng nước ở trên tay bất chợt tôi cảm giác có một cái gì đó ớn lạnh đang chạy dọc theo cột sống của mình. Tôi lau mặt mà trong lòng nặng trĩu, nước mắt cứ như chực tuôn ra và cái cảm giác cay cay, ngèn nghẹn nơi sống mũi tự nhiên lại có dịp quay về...

Không biết có phải là do chiếc khăn mà mẹ tôi vừa mới giặt hãy còn sũng nước hay bởi vì tôi đã nhận ra được một điều rằng : Bấy lâu nay tôi đã quá vô tâm nên mà không nhận thấy là năm tháng đã làm cho mẹ tôi già đi nhanh chóng , đã lấy dần đi sức khoẻ và hơi thở của mẹ ...

Tại sao tôi lại nhắc đến chuyện về chiếc khăn sũng nước cũng như tuổi già và sức khoẻ của mẹ tôi? Tại sao tôi lại tự trách mình là trong suốt thời qua tôi đã sống quá vô tư, vô tâm?

Các bạn có biết không, khi tôi cầm chiếc khăn mặt trên tay hãy sũng nước thì tôi mới phát hiện ra một điều rằng đã từ lâu lắm rồi tôi đã dùng những chiếc khăn ướt sũng do mẹ tôi giặt như thế để lau sạch những bụi bẩn trên cơ thể mình để được sạch sẽ hơn và thơm tho hơn nhưng tôi đâu hay biết... Đễ cho đến mãi hôm nay tôi mới giật mình và tự hỏi lòng mình "Vì sao những chiếc khăn kia lại không bao giờ được vắt khô ráo như trước nữa?".

Rồi bất giác tôi cũng tự tìm ra lời giải đáp rằng : Thời gian gần đây những chiếc khăn của mẹ giặt cho tôi đã không còn được vắt một cách khô ráo giống như trước đây được nữa mà nó thường xuyên bị sũng nước chỉ bởi vì sức khoẻ của mẹ tôi đã dần giảm sút nên đôi tay của mẹ đã trở nên yếu sức ...

Cứ nghĩ đến cảnh mẹ tôi ngồi tẩn mẫn, tỉ mĩ giặt đi, giặt lại những chiếc khăn cho cả nhà được thơm tho, sạch sẽ bằng chính đôi tay khẳng khiu, chai sạn ấy mà lòng tôi lại càng cảm thấy xốn xang. Có lẽ cả một đời của mẹ chỉ lo chăm sóc cho chồng, cho con mà quên mất đi tuổi xuân của mình để đến hôm nay mái tóc của mẹ đã bạc màu sương gió. Và để đến hôm nay đây, ngay cả đên hơi thở và sức lực của mẹ cũng dường như đã bị thời gian cuốn dần đi tất cả cho dù đó chỉ là một chút sức tàn để mẹ tôi có thể vắt thật khô ráo những chiếc khăn kia...

Tôi tin chắc một điều rằng bạn sẽ không bao giờ để ý những chi tiết tưởng chừng như nhỏ nhặt của từng thành viên trong gia đình của mình mà nhất là ba mẹ. Để một lần nào đó bạn thật sự là người biết quan tâm đến họ cũng như được hiểu rõ hơn về những tình cảm mà họ đã dành cho chúng ta. Đó có thể chỉ là một lần nào đó bạn được ba mẹ kéo lại tấm chăn để đắp cho bạn được ấm hơn khi trời trở lạnh; đó là chén cơm, tô canh, đĩa cá vừa mới được hâm nóng và ngóng đợi bạn về ăn sau mỗi lần bị lỡ bữa; đó là những thang thuốc được ba mẹ của bạn canh giữ lửa từng tí một để có một siêu thuốc tốt nhất giúp bạn mau lành bệnh ...

Vậy mà những đứa con như tôi và bạn lại quá vô tâm khi vô tình nghe thấy những tiếng thở

dài, tiếng ho húng hắng vì đã bị kìm lại của ba mẹ mình vào những đêm khuya tối chỉ vì muốn giấu bạn và không muốn làm bạn lo lắng; những cái khua đũa bâng quơ trong mỗi bữa ăn và bảo "no rồi" để bạn có thêm những miếng ăn ngon dù rằng trong lòng ba mẹ cũng muốn được thử một chút món ngon lạ miệng... và còn nhiều điều mà chúng ta đã mãi vô tư thừa hưởng mà không giờ quan tâm hay tự đặt ra câu hỏi " tại sao và vì đâu"...

Để đến một ngày nào đó cả tôi và bạn đều phải ân hận vì mình đã sống quá vô tâm nên không có lấy một chút cơ hội để được quan tâm, chăm sóc và mang lại niềm vui cho ba mẹ của mình. Và khi đó có chăng chỉ chỉ là sự hối hận muộn màng...

Câu chuyện về chiếc khăn sũng nước của tôi cũng chỉ là một trong muôn nghìn những sự việc đang diễn ra hằng ngày mà tôi tin chắc rằng bạn cũng sẽ có những lúc giật mình giống như tôi vậy thôi. Tôi chỉ hy vọng rằng tất cả chúng ta hãy có thêm nhiều cái giật mình để có một lần nào đó cả bạn và tôi tự nhìn lại mình để từ đó có những suy nghĩ, hành động thiết thực hơn và sống có ý nghĩa hơn trên cõi đời này...

Và cũng chỉ để một lần nào đó cả bạn và tôi nói được những lời yêu thương và những tình cảm chân thật nhất để dành tặng cho những người thân yêu nhất của bạn, nhất là đối với ba mẹ của chúng ta.