Sách » Văn Học Trong Nước » Kho tàng lục bát dân gian

Một số câu ca dao về sự mong nhớ, đợi chờ

Xa nhau xa bóng xa hình
Nhưng không xa được tấm tình cho nhau

 

Yêu nhau chẳng quản gần xa
Một ngày chẳng đến bằng ba bốn ngày

 

Nhớ em em vẫn ở đời
Quên em em mới ra người kiếp xưa

 

Yêu anh tâm trí hao mòn
Yêu anh đến thác cũng còn yêu anh

 

Dù ai cho bạc cho vàng
Chẳng bằng trông thấy mặt chàng hôm nay

 

Tìm nàng mà chẳng thấy nàng
Bâng khuâng như mất lạng vàng trong tay

 

Anh đi đằng ấy xa xa
Để em ôm bóng trăng tà năm canh

 

Mình về có nhớ ta chăng
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười

 

Chàng về cho chóng mà ra
Kẻo em chờ đợi sương sa lạnh lùng

 

Hôn em anh hít lấy hơi
Lỡ khi phòng vắng còn mùi của em

 

Trèo non những ước non cao
Anh đi đò dọc ước ao sông dài

 

Yêu nhau chẳng quản chiếu giường
Dẫu rằng tàu lá che sương cũng tình

 

Duyên kia ai đợi mà chờ
Tình này ai tưởng mà tơ tưởng tình

 

Qua cầu than thở cùng cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu

Qua đình ngả nón trông đình
Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu

 

Chẳng tham nhà ngói rung rinh
Tham về một nỗi anh xinh miệng cười
Miệng cười anh đáng mấy mươi
Chân đi đáng nén miệng cười đáng trăm

 

 

 

 

Yêu nhau cữ vị là vì
Chữ dục là muốn chữ tùy là theo

 

Gần thì chẳng hợp duyên cho
Xa xôi cách mấy lần dò cũng theo

 

Thuyền về có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền

 

Công trình ân ái biết bao
Gặp nhau lại thẹn toan chào lại thôi

 

Đôi ta như nghĩa tào khang
Xuống khe bắt ốc lên đàng hái rau

 

Đôi ta như đũa nòng nòng
Đẹp duyên nhưng chẳng đẹp lòng mẹ cha

 

Đường dài ngựa chạy biệt tăm
Người thương có nghĩa trăm năm cũng về

 

Con dao vàng rọc trầu vàng
Mắt anh anh liếc mắt nàng nàng đưa

 

Thấy anh như thấy mặt trời
Chói chang khó ngó trao lời khó trao

 

Ngày ngày em đứng em trông
Trông non non ngất trông sông sông dài

Trông mây mây kéo ngang trời
Trông trăng trăng khuất trông người người xa

 

Thà rằng chẳng biết thì thôi
Biết rồi mỗi đứa một nơi sao đành

 

Chiều chiều ra đứng ngõ trông
Ngõ thì thấy ngõ người không thấy người

 

Chiều chiều ra ngõ mà trông
Bạn không thấy bạn tình không thấy tình

 

Ước sao ăn ở một nhà
Ra vào đụng chạm kẻo mà nhớ thương

 

Thương anh em chẳng nói ra
Trong ruột thì héo ngoài da thì vàng

 

Chẳng chè chẳng chén sao say
Chẳng thương chẳng nhớ sao hay đi tìm

 

Ước gì sông rộng một gang
Bắc cầu dải yếm để chàng sang chơi

 

Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Hỏi người tri kỷ có buồn hay chăng
Cá buồn cá lội tung tăng
Em buồn em biết đãi đằng cùng ai

 

Nhớ ai con mắt lim dim
Chân đi thất thểu như chim tha mồi
Nhớ ai hết đứng lại ngồi
Ngày đêm tơ tưởng một người tình nhân.