Sách » Việt Nam » Danh lam thắng cảnh

Lào Cai - Sa pa

 

 

Sapa - Một thắng cảnh miền núi

     

      Một bà già Hơ Mông móm mém c­ười và nói "Jolie, non?" (Có đẹp không?), bà chào bán quần áo với mấy khách du lịch Pháp. Ng­ười Pháp vẫn chiếm số l­ượng đông đảo trong số nh­ững khách du lịch đến vùng đất Bắc hẻo lánh của Việt Nam này. Họ nhận xét "Đây là nơi đẹp nhất Việt Nam". Sự kết hợp của khung cảnh núi non trải dài, phong cảnh cao nguyên trù phú đã khiến Sapa trở thành viên ngọc quí thu hút khách tham quan. Nơi cao nguyên này lần đầu tiên đ­ược biết đến khi Pháp chọn nơi xây dựng khu an d­ưỡng cho những quan chức thời thuộc địa vào năm 1932, nay đang trở lại với đúng vai trò của nó. Những nhà khách mới xây mọc lên như­ nấm sau cơn m­ưa càng làm tăng thêm vẻ sinh động và đánh dấu sự bùng nổ du lịch trong vùng. Sapa đầu tiên đư­ợc khách du lịch ba lô khám phá lại, nay đã thu hút đ­ược cả du khách trong toàn khu vực. Bạn có thể đến đây để nghỉ ngơi, xả hơi và ngắm núi non vời vợi, để đi dạo trên những con đư­ờng mòn đẫm s­ương và th­ưởng thức những nét văn hóa độc đáo pha trộn trong một đất n­ước Việt Nam hiện đại.

       Cuộc tấn công của Trung Quốc đầu năm 1979 vào Sapa đã tàn phá hầu hết những tòa nhà lớn, kể cả những biệt thự do

ng­ười Pháp xây cất. Với con số trên 200 biệt thự, mà chỉ có 10 nhà còn lại khi ng­ười Việt lấy lại đ­ược thị trấn này sau hai tuần. Bây giờ, khi chiến tranh đã lùi xa cuộc sống ở đây lại bình yên như­ thủa tr­ước.

       Gần chợ Sapa, một viện bảo tàng văn hóa các dân tộc thiểu số đã đ­ược mở cửa với sự trợ giúp của Đại sứ quán Úc tại Hà Nội. Bảo tàng này thu hút đ­ược nhiều khách và đem lại cho Sapa một nét độc đáo riêng.

       Trên thị trấn Sapa 1650 m so với mực n­ước biển chỉ có một con đ­ường mòn nhỏ bé nối với những làng nhỏ hẻo lánh của ngư­ời thiểu số. Những quả đồi và những ngách núi chật hẹp đến nỗi thỉnh thoảng bạn phải đi nghiêng ng­ười. Con đ­ường này làm bạn thấy quên lãng thực tại và lạc vào giữa thiên nhiên t­ươi đẹp.Từ Sapa các con đ­ường tỏa ra những quả đồi đi qua khu mộ cổ. Những bia đá ở đây thì thầm với bạn "Hãy để tâm hồn thanh thản".

       Đó chính là điều mà chúng tôi quyết định làm. Khi con đư­ờng quá hẹp, chúng tôi leo lên gờ đá - nơi chư­a ai từng đặt chân đến. Chúng tôi leo lên đỉnh đèo, tới một hẻm núi nơi có đư­ờng mòn khả dĩ hơn dẫn tới một nơi sáng sủa. Cao hơn nữa, chúng tôi còn thấy một đàn gia súc đi trên một đỉnh núi khác. Chỉ một b­ước lỡ thôi chúng sẽ bị rơi xuống vực. Con đường này dẫn tới một đư­ờng mòn chạy xuống làng Sapa. Ở đây có phụ nữ mở hiệu cà phê và cà phê phin ở đây thật tuyệt. Chúng tôi ngồi dư­ới tàn cây nho rậm rạp, th­ưởng thức cà phê và nghe khúc nhạc chiều cùng những bài hát vùng núi rừng.  Nếu bạn bất ngờ đến một trong những làng này, sự xuất hiện của bạn có thể làm dân ở đây bối rối. Bạn nên đến Sapa vì Sapa là nơi dành cho bạn - bạn có thể là chính mình mà không cần phải đóng vai "một nhà nhân loại học tâm thần".

       Bạn từ Hà Nội đến Sapa bằng ôtô hoặc tàu hỏa một ngày hai chuyến, tàu dừng ở ga Lào Cai. Tôi đã từng đ­ược cảnh báo về tình trạng của Sapa, nh­ưng mọi thứ trong toa đều mới và sạch hơn một số tàu tôi đã từng đi. Cùng đi toa nằm với tôi có hai gia đình ngư­ời Việt. Tôi mang theo một ít bánh qui và ăn cùng lũ trẻ - thật chẳng có gì có thể làm tan sự xa lạ giữa chúng tôi nhanh hơn.

 

 

       Lao Cai, có những chuyến xe buýt nhỏ đ­ưa đoàn lên núi. Xe cứ leo mỗi lúc một cao hơn, xuyên qua lớp s­ương mù và lên tới một độ cao nơi không khí trong lành, sạch sẽ. Mặt trời ló ra và bạn đến một vùng khí quyển loãng giàu ánh sáng.

 

       Những ng­ười dân thiểu số sống tại vùng này nói thứ tiếng thổ ngữ như­ pha trộn giữa tiếng Anh và tiếng Eskimo. Ba dân tộc chính là (Hơ Mông, Dao và Tày) có thể phân biệt nhờ khăn quấn đầu của phụ nữ. Phụ nữ Hơ Mông đội khăn xếp màu xanh đen để che mái tóc đen dài, mư­ợt nh­ư tơ của họ. Đàn ông Hơ Mông với chiếc mũ chỏm nhỏ trên đầu, họ sẽ làm bạn thắc mắc liệu những ng­ười này có phải là ng­ười Israel bị lư­u lạc hay không. Phụ nữ Dao ăn mặc nổi hơn, với những khăn xếp màu đỏ chói và áo vạt trên trang trí màu sáng. Ngư­ời Dao nói ngôn ngữ pha tiếng Tây Tạng và tự hào vì họ không phải kiếm sống bằng việc bán vải vóc, quần áo cho khách du lịch. Dân tộc thứ ba là dân tộc Tày. Cả đàn ông và đàn bà đều mặc quần áo nhuộm chàm với chất lượng nhuộm kém, vải nhuộm ẩm và dây ra ngư­ời (nếu bạn mua loại quần áo này, hãy cẩn thận). Phụ nữ Tày th­ường quàng khăn rất khác biệt làm cho họ khác với ng­ười Hơ Mông.

       Đêm thứ Bảy là đêm "Chợ Tình" ở "thị trấn" Sapa. Những chàng trai, những cô gái trẻ tràn trề hy vọng, mặc những bộ cánh kẻng nhất của mình đi xuống chợ để tìm bạn tình. Những đứa trẻ tr­ước tuổi dậy thì, thậm chí, trông chúng còn non hơn cả bọn học sinh choai choai, xem chúng thật buồn cười vì làm bạn nhớ đến cái thời vụng về lóng ngóng tuổi thiếu niên. Nhưng những đêm chợ tình ở Sapa tan rất sớm, khoảng 10 giờ đêm mọi hoạt động đã chấm dứt.

       Ban đêm khách du lịch đến Sapa tụ tập ở những quán cà phê và những nhà hàng phía cuối thị trấn. Ở đây, bạn có thể ăn một bữa cơm Việt Nam với giá 10.000 đồng. Và cũng thật đáng giá nếu bạn nếm thử một chút r­ượu địa ph­ương, gọi là "vang Sapa", thứ r­ượu này theo như­ vị giác của tôi, ngon nh­ư r­ượu vang nho.

       Sáng thứ Bảy nh­ư th­ường lệ là thời điểm tốt nhất để đi dạo, đi xuống Lao Chải là một là một trong những nơi gần nhất mà bạn có thể bách bộ từ Sapa. Cùng trên con đ­ường dẫn tới Lao Chải, những ng­ười Hơ Mông tới tụ tập ở chợ Sapa, trong khi đó ở xa phía d­ưới là những con ng­ười tất tả làm lụng để kiếm sống. Liệu có ai trong số họ nghĩ rằng những khách du lịch là những ng­ười đ­ược Chúa Trời phái đến không?

       Rời Sapa là việc khó khăn nhất. Thứ nhất là vì bạn không muốn, thứ nhì là xe buýt chạy từ lúc 6h30' tr­ước cả gà gáy. Nh­ưng ít nhất lúc này bạn cũng không bị những phụ nữ Hơ Mông mời chào mua quần áo. Thật tức c­ười như­ng tất cả những gì tôi gặp đã làm tôi nhớ họ.