Sách » Văn Học Trong Nước » Văn học cổ » Cung oán ngâm khúc

245-284

 

        245. Nào dạo lối vườn hoa năm ngoái,
        Đóa hồng đào hái buổi còn xanh.
        Trên gác phượng, dưới lầu oanh,
        Gối du tiên hãy rành rành song song.
        Bây giờ đã ra lòng rẻ rúng.
        250. Để thân này cỏ úng tơ mành.
        Đông Quân sao khéo bất tình,
        Cành hoa tàn nguyệt, bực mình hoài xuân.
        Nào lúc tựa lầu Tần hôm nọ,
        Cành liễu mành bẻ thuở đương tơ.
        255. Khi trướng ngọc, lúc rèm ngà,
        Mảnh xuân y hãy sờ sờ dấu phong.
        Bây giờ đã ra lòng ruồng rẫy,
        Để thân này nước chảy hoa trôi.
        Hóa công sao khéo trêu ngươi,
        260. Bóng đèn tà nguyệt tẻ mùi ký sinh.
        Cảnh hoa lạc nguyệt minh hôm ấy,
        Lửa hoàng hôn như cháy tấm son.
        Hoàng hôn thôi lại hôn hoàng,
        Nguyệt hoa thôi lại thêm buồn nguyệt hoa !
        265. Buồn vì nỗi nguyệt tà ai trọng,
        Buồn vì điều hoa rụng ai nhìn.
        Tình buồn cảnh lại vô duyên,
        Tình trong cảnh ấy, cảnh bên tình này.
        Khi trận gió lung lay cành bích,
        270. Nghe rì rầm tiếng mách ngoài xa.
        Mơ hồ nghĩ tiếng xe ra,
        Đốt phong hương hả mà hơ áo tàn.
        Ai ngờ tiếng dế than ri rỉ,
        Giọng bi thu gọi kẻ cô phòng.
        275. Vắng tanh nào thấy vân mồng,
        Hơi thê lương lạnh ngắt song phi huỳnh.
        Khi bóng nguyệt chênh vênh trước ốc,
        Nghe vang lừng tiếng giục bên tai:
        Đè chừng nghĩ tiếng tiểu đòi,
        280. Nghiêng bình phấn mốc mà nhồi má nheo.
        Ai ngờ tiếng quyên kêu ra rả,
        Điệu thương xuân khóc ả sương khuệ
        Lạnh lùng nào thấy ỏ ê,
        Khí bi thu sực nức hè lạc hoa.