Sách » Tâm Lý » Câu chuyện ứng xử

Thầy tôi

Thời bao cấp, có lúc cuộc sống khó khăn đến nỗi các thầy giáo dạy đại học có bằng cấp tiến sĩ, phó tiến sĩ hẳn hoi cũng phải đi làm thêm mà toàn những việc nặng nhọc, vất vả chẳng cần đến kiến thức là mấy.

Một lần, đầu năm 1993 thì phải, nửa đêm xuống ga Sài Gòn tôi còn chưa kịp bình tâm ngắm nhìn thành phố thì có một chiếc xích lô đã từ đâu chạy đến.

- Anh về đâu?

- Dạ, Đại học Bách khoa Sài Gòn!

- Xin mời anh lên xe!

- Dạ, mấy nghìn ạ?

- Anh cho bao nhiêu cũng được.

Dọc đường chuyện trò vui vẻ, tôi cứ ngờ ngợ cái giọng nói của người đạp xích lô này, mình đã gặp ở đâu rồi thì phải. Thôi chết rồi, thầy Huế dạy vẽ kỹ thuật ở Đại học Bách khoa Hà Nội năm nào. Nghe tin thầy mới chuyển vào dạy Đại học Bách khoa Sài Gòn được vài năm. Nhưng không lẽ thầy lại bỏ nghề đi đạp xích lô, hay ban ngày thầy dạy, ban đêm đi làm thêm? Nhưng thiếu gì việc làm thêm phù hợp với trình độ phó tiến sĩ mà thầy phải đi làm cái nghề dành cho người ít học này? Cuối cùng tôi không thể kìm lòng hơn được nữa và hình như thầy cũng bắt đầu nhận ra tôi là một trong những sinh viên “quậy” nhất trường thời ấy.

- Thầy là thầy Huế phải không ạ?

- Còn cậu, là “Xuân thi sĩ”?

Xe phanh kít lại. Thầy trò tôi nhảy xuống đất ôm lấy nhau, nước mắt lưng tròng, mừng mừng tủi tủi...

- Sao thầy lại đến nông nỗi này ?

- Nông nỗi nào cơ ? Mình đang lao động chân chính đấy chứ!

- Nhưng công việc này không phải dành cho thầy.

- Ngoài giờ lên lớp, mình cũng là một công nhân bình thường. Thôi, mời cậu lên xe cho mình làm nốt bổn phận của mình.

- Không được, bây giờ thầy ngồi, em đạp.

Cứ thế thầy trò chúng tôi dùng dằng đến mấy phút, chẳng ai chịu nhường, ai cũng tranh phần mình đạp để cho người kia ngồi, ai cũng có lý. Cuối cùng, cực chẳng đã, tôi đành phải làm mạnh, dang tay bế thốc thầy đặt lên xe rồi phốc nhanh lên yên «nhấn ga» chạy thẳng, trước sự bối rối đến ngơ ngác của thầy.

May mắn thay, thầy trò tôi cùng về một địa chỉ. Tôi vào Bách khoa Sài Gòn làm đề tài, thầy chạy cuốc xe chót đêm. Mấy trăm mét còn lại, thầy trò tôi rôm rả cùng nhau nhắc lại kỷ niệm một thời Hà Nội. Tôi đạp, thầy ngồi, một già, một trẻ, lòng nhẹ nhàng, sung sướng, thanh thản... Sài Gòn đêm cuối thu, tiết trời se lạnh mà thầy trò tôi đều cảm thấy ấm áp vô cùng.

Phú Xuân