Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Vũ Trọng Phụng

NHÀ VĂN VŨ TRỌNG PHỤNG

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Vũ Trọng Phụng.

Sinh năm: 1912

Mất năm: 1939

Nơi sinh: Mỹ Hào - Hưng Yên.

Bút danh: Vũ Trọng Phụng, Thiên Hư.

Thể loại: kịch, tiểu thuyết, truyện ngắn.

Các tác phẩm:

·           Không một tiếng vang (1931)

·           Cạm bẫy người (1933)

·           Kỹ nghệ lấy Tây (1934)   >> Chi tiết

·           Giông tố (1936)   >> Chi tiết

·           Số đỏ (1936)   >> Chi tiết

·           Võ đê (1936)   >> Chi tiết

·           Cơm thầy cơm cô (1936)

·           Tuyển tập   >> Chi tiết

·           Trúng số độc đắc (1938)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Số đỏ (tiểu thuyết, 1936)

 

Phần Hạnh phúc của một tang gia.

Cái chết kia đã  làm cho nhiều người sung sướng lắm. Ông Phán mọc sừng đã được cụ cố Hồng nói nhỏ vào tai rằng sẽ chia cho con gái và rể thêm một số tiền là vài nghìn đồng. Chính ông ta cũng không ngờ rằng giá trị đôi sừng hươu vô hình trên đầu ông ta mà lại to đến như thế. Ông cho rằng Xuân có tài quảng cáo lắm, nói một lời là có vài nghìn bạc nên sau khi được lời hứa quý hoá của ông bố vợ, ông trù tính ngay với Xuân một công cuộc doanh thương… "thưa ngài, ngài là một người chồng mọc sừng!". Ông Xuân chỉ nói có thế mà làm cho ông được thêm vài ba nghìn bạc thì khi ông

Xuân nói đại khái "thưa ngài, thứ hàng này tốt nhất, buôn ở Tây phương" chắc phải có giá trị hơn nữa. Ông muốn gặp ngay Xuân để trả nốt năm đồng, trước khi buôn bán cũng phải giữ chữ tín làm đầu.

Cụ cố Hồng nhắm nghiền mắt lại để mơ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu, để cho thiên hạ phải chỉ trỏ:

- Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa!

Cụ chắc cả mười phần rằng ai cũng phải ngợi khen một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế…

Điều băn khoăn của con cụ, ông Văn Minh chỉ là mời luật sư đến chứng kiến cái chết của ông nội mà thôi. Thế là từ nay mà đim, cái chúc thư kia sẽ vào thời kỳ thực hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa. Ông chỉ phiền nỗi không biết xử trí với Xuân tóc đỏ ra sao cho phải… Xuân tuy phạm tội quyến rũ một em gái ông, tố cáo cái tội trạng hoang dâm của một em gái khác nữa của ông nhưng tình cờ gây ra cái chết của ông cụ già đáng chết. Hai cái tội nhỏ, một cái ơn to… làm thế nào? Ông phân vân, vò đầu rứt tóc, lúc nào mặt cũng đăm đăm chiêu chiêu, thành thử lại thành ra hợp thời trang, vì mặt ông thật đúng với cái mặt một người lúc gia đình đương là tang gia bối rối.

Mà bối rối thật. Người chết, sau khi được quan trên khám qua loa, đã được khâm liệm đến gần một ngày rồi, vậy mà chưa thấy cụ Hồng ra lệnh phát phục. Phái trẻ, nghĩa là bon dâu con, đã bắt đầu la ó lên rằng phái già chậm chạp. Cậu tú Tân thì cứ điên người lên vì cậu đã sẵn sàng mấy cái máy ảnh mà mãi cậu không được dùng đến. Bà Văn Minh thì sốt cả ruột vì mãi không được mặc đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng viền đen - dernieres cereations. Những cái rất ăn với nhau mà tiệm Âu hoá một khi đã lăng xê ra thì có thể ban cho những ai có tang đương đau đớn vì kẻ chết cũng được hưởng chút ít hạnh phúc ở đời. Ông Typn rất bực mình vì mãi không được thấy những sự chế tạo của mình ra mắt công chúng để xem các báo chí phê bình ra sao. Người ta đổ lỗi cho ông Văn Minh không khéo can thiệp để mọi việc phải trì hoãn, cụ cố Hồng cứ nhắm mắt lại kêu khổ lắm, cụ bà hay lề lối, vẽ chuyện lôi thôi. Kỳ thuỷ sở dĩ chưa phát phục vì chuyện Tuyết, hay việc Xuân tóc đỏ đã gây ra cho Tuyết vậy.

 

Nơi xuất bản: NXB Văn học, Hà Nội, 1988