Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Vi Hồng

NHÀ VĂN VI HỒNG

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Vi Văn Hồng

Sinh năm: 1936

Mất năm:  1997

Nơi sinh: Hòa An, Cao Bằng

Bút danh: Hà Thúy Slao

Thể loại: tiểu thuyết, truyện ngắn

Các tác phẩm:

  •     Đất bằng (1980)

  •     Vãi Đàng (1980)

  •     Thung lũng đá rơi (1985)

  •     Núi cỏ yêu thương (1984)

  •     Vào hang (1990)

  •     Người làm mồi bầy hổ (1990)

  •     Lòng dạ đàn bà (1992)

  •     Dòng sông nước mắt (1993)

  •     Phụ tình (1994)

  •     ái tình và kẻ hành khất (1993)

  •     Khảm Hải (1993)

  •     Đuông Thang (1988)

  •     Thách đố (1995)

  •     Đi tìm giàu sang (1995)

Giải thưởng văn chương:

  •     ủy ban dân tộc Chính phủ trao giải thưởng năm 1985 (tác giả có quá trình tham gia sáng tác văn học về đề tài miền núi);

  •     Giải thưởng của Hội liên hiệp VHNT Việt Nam 1993-1994;

  • Giải ba của Hội Văn nghệ dân gian Việt Nam 1995 (công trình sưu tầm, nghiên cứu văn học dân gian).

Giới thiệu một tác phẩm:

Đường về với Mẹ Chữ

III

Ngày ấy chúng tôi tuy là học sinh lớp bảy đang đi thi vào lớp tám nhưng đều đã lớn cả. Có người mười chín tuổi, người ít tuổi nhất cũng mười bảy. Cho nên chúng tôi đi bộ nhanh lắm. Ngày đầu chúng tôi cuốc bộ được gần năm mươi cây số. Nhưng ngày thứ hai thì đôi chân cả lũ đều sưng vù lên! Lê lết mãi cũng chỉ đi được đoạn đường gần hai chục cây mà thôi. May có bạn Phan Soong mang theo một lọ rượu ngâm củ ú tàu - gọi tắt là rượu ú tàu. Có lẽ gia đình bạn Soong thấy con mình yếu ớt, mỏng mảnh như thư sinh nên chuẩn bị phương tiện đi đường chu đáo hơn. Rượu ú tàu bóp chân đau vì đi bộ rất là thiện nghệ. Nhưng khi trở về thì rượu ú tàu đã hết. Tuy ngâm tiếp vẫn dùng được, nhưng không tốt. Ngày thứ hai lượt về, tuy đã quen hơi nhưng cũng chỉ đi được ba mươi cây số. Ngày thứ ba đi được có hai mươi nhă, cây số. Ngày thứ tư trở đi thì lại quen dần, đi nhanh dần…

Ngày di, đêm gặp nhà, gặp bản thì xin nghỉ nhờ. Tối giữa rừng thì ngủ rừng, ngủ lều các quán dọc đường… âu là chuyện thường. Phan Hỏn người cao hai mét, nặng tám mươi nhăm ki lô gam, không đi vừa giày dép bán ngoài chợ. Đôi giày của nhà tự làm lấy và đôi mang theo dự phòng cũng đều rách tan hết. Lượt về chưa được bốn mươi cây số đôi giày thứ hai của bạn Hỏn đã nát. Những ngày đầu anh em còn lấy dây, lấy giẻ buộc lại mà đi. Nhưng chỉ được một ngày, đôi giày của anh đã nát như chân con rết! Anh vứt giày đi chân đất. Đi được nửa ngày, chúng tôi tưởng anh bị đau chân. Ai cũng thông cảm, hỏi han, có gì thì chăm sóc! Bạn Hỏn cao lênh khênh mỉm cười mệt mỏi và nói:

- Ày! Có sao đâu mà! Các thằng mày, bỏ giầy, đi đất hoá ra lại mát chân và thoải mái hơn đấy.

Tôi là người bỏ dép đầu tiên theo gương bạn Hỏn cao lớn. Rồi đến Đặng Lư cũng đi chân trần. Ba chúng tôi quả thấy thoải mái. Tiếp theo chúng tôi thì những người khác cũng đi chân đất. Nhưng chỉ được chục cây số là các chàng công tử đều kêu đau chân. Bởi các chàng là con nhà khá giả. Sinh ra và lớn lên chỉ biết ăn và học. Bạn Hỏn cao lớn tủm tỉm cười mà rằng:

- Các thằng mày không làm lụng, không đi đất bao giờ da bàn chân mỏng. Đi giày vào!

Mấy đứa lại đi dép cao su hoặc dép xăng đan trắng vào. Phan Soong người nhỏ thó, ẻo lả như cô gái. Soong có cái giọng kim của cô gái, lên tiếng một cách đau khổ:

- Chúng mày ơi! Chân tao ai nung nấu chín nhừ cả rồi! - Soong mà nhăn mặt, uốn cặp môi dẻo thì ai cũng cảm thấy như chính mình đau.

Nói vậy thôi, Soong đúng là một thư sinh trói gà không nổi, nhưng đi đường dài vẫn rất khá.

Hôm nào cũng vậy, cứ gần trưa và chiều chiều thì chúng tôi tự tách nhau ra, không ai nói với ai. Anh nào cũng thất thểu, buồn thiu, câm lặng như những cái bóng vật vờ ruổi trên đường dài. Nhưng khi ăn cơm trưa, chiều ở quán, ở bụi bờ xong lại tíu tít. Một hôm gần Nà Phặc, trời đổ tối, rừng âm u, bản làng thưa thớt, bạn Tập lên tiếng thức tỉnh cả lũ:

- Các thằng mày à! Trời sắp trát chàm vào mắt rồi đấy! Ngủ rừng hay sao à?

Tập là người Kinh duy nhất trong đoàn nhưng lại hay nói tiếng Tày nhất.

Tập có cái trán cao, dô, rất thông minh, mặt vuông mắt sáng. Mỗi khi diễn đạt điều gì quan trọng, Tập cho cả mặt mũi đều cùng nói.

- Ngủ rừng thì ngủ, sợ gì! Trời đang mát, ta cứ đi tiếp - Lạng lên tiếng. Cái tiếng của anh hơi khô, nhưng vang xa. Anh là người đi bộ giỏi nhất, lúc nào cũng dẫn đầu. Bạn Lạng người đen như cái gốc cây cháy dở trên nương.

Đêm hôm đó chúng tôi rủ nhau vào những cái lều của các bà hàng xén ngủ.

Mọi người xoa bóp chân bằng rượu một lúc rồi lăn ra ngủ. Kể thì cũng hơi liều mạng. Nhưng anh bạn Hỏn cao lênh khênh, tôi và Hoảnh là những người tương đối có kinh nghiệm đều nhất trí cho là không sợ. Bởi chúng tôi có cách ngủ đặc biệt. Chúng tôi trải lá hoặc tốt hơn thì rơm rạ, cỏ gianh khô mọt vùng rộng. Chúng tôi ngủ quay đầu ra ngoài chân đạp vào nhau thành vòng tròn, vẻ giống như một bông hoa nở căng. Bạn Hoảnh nói:

- Chúng ta ngủ như thế này là bắt chước theo đàn trâu ngủ rừng. Các thằng mày có biết không? Lũ trâu hàng trăm con ngủ giữa rừng thì tất cả những con trâu đực, trâu cái khoẻ đều ngủ ở vòng ngoài, đầu ghếch ra phía sân, sẵn sàng húc thủng ruột bọn hổ báo và cả lũ chó sói. Những con trâu nghé, trâu yếu ngủ ở vòng giữa. Vì thế tao mới đề xuất ngủ theo kiểu này đấy.

- Các thằng mày lấy dao nhọn gối dưới đầu rồi hãy ngủ. Chúng ta chẳng sợ gì hết - Tôi và anh bạn Hỏn cùng nói thêm vào.

Mọi người bỗng thấy mình gan dạ hơn, cái mặt to hơn. Dù sợ, dù không thì chúng tôi cũng ngủ một giấc nồng nàn trong mê mệt.

Sáng hôm sau, tôi dậy ra sau lều tiểu tiện. Trời mờ mờ sáng. Tôi bỗng hốt hoảng khựng lại. Sau lều chúng tôi ngủ cách chừng dăm bước có một đống lá tươi phủ một cái xác chết! Biết là xác chết vì tôi nhìn thấy một vũng máu đen ngòm dưới lá. Tôi lắng nghe xem trong rừng có tiếng chim kêu báo động có hổ, gấu hay không. Nhưng chỉ thấy đàn chim hót ca líu lo chào đón bình minh. Tôi đã mấy lần định liều mình vào gần nữa, kéo cành lá ra xem. Nhưng tôi bỗng thấy mình cần phải thận trọng. Tôi quay vào và gọi:

- Các thằng mày dậy hết đi! Có chuyện lạ đấy. Nhưng hãy bình tĩnh - Không hiểu tại sao hôm ấy tôi lại bình tĩnh và thận trọng đến thế.

Phan Soong sốt ruột lên tiếng bằng cái tiếng của một cô gái có giọng kim:

- Có chuyện gì thì mày cứ nói đi! Làm quái gì mà quan trọng thế. Trời sáng rồi, có phải nửa đêm đâu mà sợ - Phan Soong nói cứng vậy, nhưng có lẽ bạn là người sợ hơn cả trong lũ chúng tôi.

- Ở đằng sau lều này có một xác chết! Nhưng phủ kín lá tươi. Không rõ là xác con gì! - Tôi nói.

Bế Tâm, con người củ mỉ, cù mì, ăn nói rủ rỉ như thầm thì, lên tiếng:

- Đêm qua tao nghe tiếng súng nổ. Vào quãng nửa đêm thì phải.

Lạng lên tiếng dứt khoát:

- Có thể họ thù oán nhau. Họ giết nhau rồi đem vùi xác dưới đống lá cây để đổ tội cho ta đấy!

Hoảnh hất đầu cho mái tóc rễ tre đổ về đằng sau, cười hì hì mà rằng:

- Án mạng với sứ mạng gì! Bò đấy! Đang đói. Xẻo vài cân nướng ăn cho sướng cái miệng và cho êm cái bụng.

- Các thằng mày muốn chết à! Mau mau chạy xa nơi này! - Bạn Hỏn cao lênh khênh tưởng như chạm đến mái lều, nói.

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Khoa học xã hội, 2004    

    

 

 

FileEagle.com - Tải về phần mềm hữu ích cho máy tính của bạn