Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Văn Linh

NHÀ VĂN VĂN LINH

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Trần Viết Linh

Sinh năm: 1930

Nơi sinh: Thạch Hà - Hà Tĩnh

Bút danh: Trần Tùng, Trần Thạch, Thao Bun Lin, Thong Văn Vi Chít

Thể loại: tiểu thuyết, truyện ngắn, ký

Các tác phẩm:

  • Mùa hoa dẻ (1957)

  • Goòng (1960)

  • quê ngoại (1961)

  • Một đội viên xích vệ (1962)

  • Đêm sương muối (1963)

  • Băng qua bão lửa (1965)

  • Những người con ưu tú của nhân dân Lào (1966)

  • Mưa rừng (1967)

  • Bia đá rìa làng     >> Chi tiết

  • Ngọn lửa thanh xuân (1967)

  • Xảo Khay (1968)

  • Trên đất bạn (1968)

  • Phim Pha (1969)

  • Con gà rừng (1969)

  • Đêm vận tải (1970)

  • Gương mặt một người thân (1972)

  • Pả Sau (tiểu thuyết, 1975)

  • Khi đã ra khơi (1976)

  • Kỷ niệm nơi đáy hồ (1976)

  • Bến thác (1982)

  • Hai bờ một thung lũng (1984)

  • Bên lở bên bồi (1991)

  • Đêm nhiệt đới (1995)

  • Thành phố người em gái (1995)

  • Người đời để nhớ (1996)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Mùa hoa dẻ

 

Phần I

“Tù hú! Tù hú! Chắc..chắc…chắc…”

Tiếng chim nghe quen thuộc. Chim báo rằng: Lúa tháng năm sắp chín, mùa năm nay được. Một tiếng chim tù hú gọi mùa cũng đủ gợi nhớ về một miền quê cho những ai đi xa…Quê hương kháng chiến đang vươn lên muôn màu muôn vẻ: trống rung trong đêm hội tòng quân, những dân công vai gánh vai gồng lên đường, một vụ chiêm thắng lợi, tiếng trẻ con học bài ê a cho năm học kết thúc tốt đẹp, tất cả để cho tiền tuyến giành chiến thắng này qua chiến thắng khác, nào Lương Mai, Phò Trạch, nào Xuân Bồ, từ Sen Bàng sang Ba Đồn…

Trường Sơn đã lùi xa về phía sau. Cây mua, cây sim hai bên đường mỗi bước một thưa dần và đến đây hầu như không còn nữa. Liêu dừng chân. Trải rộng trước mắt anh là cả một cánh đồng lúa bắt đầu chín lấm tấm vàng. Bên kia cánh đồng, sau luỹ tre xanh thẳm, tháp chuông nhà thờ nhô lên cao, giống hệt một ngòi bút khổng lồ đang phác vẽ vào nền trời những đám mây mùa hè và những cánh chim. Tiếng chuông nhà thờ đổ hồi ngân nga…

Liêu là một cán bộ quân đội. Đầu đội mũ nan, chân đi dép cao su. Cái ba lô vải nằm gọn gàng sau vai. Bên nách đeo toòng teng một ruột tượng, gạo còn khoảng vài ba lon. Anh lại sải bước trên đường, băng qua cánh đồng. Những con chiền chiện tách mình kiếm ăn trong lúa, nghe động người đi, vụt bay bổng lên gieo vào không trung tiếng hót lảnh lót, thanh cao…Liêu chiến đấu trong một trung đoàn tình nguyện quân Việt Nam, hoạt động trên chiến trường trung Lào. Xa quê hương, xa Tổ quốc đã hai năm, lẽ ra ngày trở lại này đối với Liêu thật là vui…Nay Liêu về vì một chuyện không lấy gì làm hay, theo lệnh triệu tập của Trung đoàn.

Cảnh vật đang vẽ nên trước mắt Liêu, ở mỗi góc trời quê là một bức tranh tuyệt đẹp.Một khúc dân ca thoảng vọng, tiếng đỗ quyên giục giã vào hè, tất cả như cố tình đưa lại cho anh niềm vui, làm khuây khoả, vơi đi trong anh mọi buồn phiền.

Một làn gió thổi qua, uốn sóng trên đồng lúa. Gío thổi phồng thân áo, thổi lật cả mũ nan của Liêu. Chừng như trong hơi gió đượm hương lúa, Liêu còn bắt gặp một mùi thơm khang khác, vừa là lạ vừa trìu mến…Anh nhớ  ra rồi, đấy là hương hoa dẻ.

Chao ơi là nhớ! Liêu nhớ đến quê hương mình, cũng có cánh đồng lúa chiêm, cũng có tháp chuông nhà thờ và tiếng chuông đồng vọng, còn có cả dòng sông xanh uốn khúc, ôm ấp một thời thơ ấu của mình. Những buổi trưa hè, anh cùng trâu đầm mình dưới sông, cùng bè bạn vật nhau, giành cướp nhau từng bông hoa dẻ trước cổng đình. Rồi những đêm cho trâu ăn dưới trăng, ngồi trên lưng trâu thổi sáo trúc véo von…Liêu những muốn gọi to lên tên các bạn: “Tuấn, Tín, Lựu, Đào…” Bây giờ chắc rằng, ai nấy đã ấm tổ cả rồi.

Nơi xuất bản: NXB Văn học, 2003