Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Trần Công Tấn

NHÀ VĂN TRẦN CÔNG TẤN

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Trần Công Tấn 

Sinh năm: 1933

Nơi sinh: Triệu Phong - Quảng Trị  

Bút danh: Tân Sắc, Trần Triệu Phong, Xomboun Vatthanna  

Thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, ký  

Các tác phẩm:

·            Con ngựa của tôi

·            Thần voi và voi thần (1958)

·            Cô pháo thủ (1966)

·            Đường ra biển rộng (1967)

·            Tiếng nói dưới dòng sông (1968)

·            Dòng suối mát (1969)

·            Chỗ gặp nhau (1972)

·            Suối trong rừng

·            Chớp biển (1970)

·            Những bông cỏ mặt trời (1971)

·            Đa Ra nơi đâu (1981)

·            Mối tình tan vỡ (1988)

·            Hoa lục bình trôi (1982)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Dấu tích nơi cửa sóng

 

"…- Cơ chi con chó nớ đừng đi, tui có mô đến nông nỗi ni, hè?"

Anh ta hỏi cái cột điện rồi cười một mình. Xe cộ vẫn rầm rầm qua lại, không ai để ý đến anh. Một ngọn lá long não khô rơi xuống đường. Anh nhặt ngọn lá ấp lên môi hôn.Nói với ngọn lá: "Nhớ ơi! Để ba lượm nhiều lá đẹp cho con, hí!" Anh ta cười, nhìn trừng trừng vào ngọn lá. Chợt miệng anh như mếu, nước mắt rơi trên ngọn lá, trên hai bàn tay. "Ờ. Ờ…Để ba kiếm lá bàng đỏ nì. Lá phượng li ti, lá sen đội mũ hu, hu, hu…" Anh khóc to. Chân vẫn bước.

Chị bán quán "la de" chỗ bến Thương Bạc lắc đầu ái ngại, nói trống không:

- Thằng Bạc bên Bạch Đằng đó. Lúc điên, lúc tỉnh. Thiệt tội;

Khách uống không ai để mắt đến người điên. Tôi nhìn chiếc áo rằn ri trên người Bạc, hỏi chị "la de":

- Lính nguỵ à chị?

- Dạ…Thuỷ quân lục chiến đó. Chị kéo ghế ngồi cạnh bàn tôi, đưa tay phụ lại tiền. Miệng kể. Hắn một phố với tui.Học luật dở dang được vài năm, thi rớt, ở nhà trốn lính. Được cái giỏi tiếng Mỹ. Vô sở Mỹ bên Phú Bài làm nghề vác két, nạy hòm vẫn không thoát lính. Nghèo, không có tiền đút lót, rứa là đang làm lính hầu cho các ông to, bị bắt ra trận. Trốn mấy chuyến đều bị bắt lại, cuối cùng về đóng đồn Mang Cá.

Người điên đột ngột quay lại, đi thẳng tới bàn tôi ngồi, đứng xớ rớ đó lắng nghe chuyện kể về mình như chuyện của ai ai. Chị chủ quán hỏi:

- Mi nhớ tau không, Bạc?

Anh ta cười, giơ hai tay đón quả chuối chủ quán cho, ăn vội vàng rồi vái chị lia lịa:

- Lạy ông. Cơ chi con chó nớ đừng đi…Lạy ông. Chỉ tại con chó…

- Thôi về nhà đi!- chị chủ quán khoát tay, giọng bùi ngùi- lại điên rồi. Đi đi. Tội nghiệp. Con hắn không chết mất xác dưới Cửa Thuận chắc hắn không điên.

 

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Hội nhà văn, 2001   

 

 

FileEagle.com - Tải về phần mềm hữu ích cho máy tính của bạn