Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Tam Lang

NHÀ VĂN TAM LANG

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Vũ Đình Chí.

Sinh năm: 1900

Mất năm:  1983

Nơi sinh: Hà Nội.

Bút danh: Tam Lang.

Thể loại: tiểu thuyết, truyện ngắn, phóng sự.

Các tác phẩm:

  •     Giọt lệ sông Hương (1930)

  •     Đời Hoàng Oanh (1930)

  •     Một đêm trước (1931)

  •     Tôi kéo xe (1935)

  •     Đêm sông Hương (1938)

  •     Lọng cụt cán (1939)

  •     Người ngợm (1940)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Tắt lửa lòng

Tâm sự riêng của tôi, lẽ ra tôi cũng không nói với ai, nhưng anh là người trong ba năm nay vẫn để bụng mến tôi, hôm nay tôi cũng chiều mà nói thật vì lẽ gì tôi không muốn lấy chồng, lại chẳng bao giờ có thể yêu anh được.

Câu hỏi của anh tuy sỗ sàng mà còn có vẻ thân thiết hơn những cách lạnh lùng của nhiều người khác, nhưng chính những lời anh nói đó lại càng như những giọt nước lạnh tưới tắt cả lửa lòng…

Tôi sinh trưởng ở một nơi giàu sang, chẳng dám nói khoe gì, sắc có mà tài cũng có. Một đứa con gái nhà giàu, đến tuổi mười tám đôi mươi, ai lại điên dại gì mà chẳng mong được chỗ vừa đôi phải lứa để cùng với người yêu chung hưởng cái hạnh phúc của ái tình. Trái lại, tôi thì không. Ngay đến người thân nhất là anh, tôi cũng chỉ coi như người bạn.

Anh không biết, ngoài, thiên hạ họ đã bình phẩm chán. Người bảo là mình làm cao kén chọn, kẻ cho mình tham của, ở làm "bà cô" để được hưởng phần gia tài lớn, người bạo đoán hơn nữa thì đổ cho mình hư thân mất nết, trăm người hỏi mà rồi chẳng ma nào nó rước đi cho. Thiên hạ họ nói, tha hồ…; nỗi riêng của mình cũng chẳng cần để cho họ rõ.

Làm cao, tham của với hư thân, ba cái xấu ấy, tôi đều không có cả. Chính tôi chỉ nghĩ đến  cái người, người đời gọi là "bạn trăm năm" mà tôi sợ, sợ như muốn tránh cho xa.

Lấy nhau có cưới cheo  hay theo nhau mà thành chồng vợ thì người chồng, ở con mắt tôi, cũng là vật đáng phải khiếp hãi cả. Thật một đời tôi, không còn bao giờ tôi muốn có chồng.

Anh đừng vội đoán…; tâm sự tôi chẳng phải là của người, trong cuộc tình duyên, đã gặp nhiều bước đoạn trường…Không! Từ nhỏ đến năm nay đã hai mươi bốn tuổi đầu, tôi thật chưa bao giờ bước vào đường tình, vì ái tình, quả thật tôi không có.

Tôi trót già sớm quá, về một buổi tối, năm ấy mới mười ba.

Anh hãy lặng yên mà nghe; câu chuyện cũng không dài gì cho lắm.

Thật ra, có khi anh cũng chẳng hiểu tại sao một chuyện thường xảy ra như việc cơm bữa, một chuyện tầm thường như thế đã làm cho đời tôi đến mất hết cả những lạc thú với hạnh phúc vị lai. Phải! Một chuyện rất thường anh vẫn từng đọc thấy ở trang ba những tờ báo trẻ con rao bán hằng ngày, mà tôi chẳng phải là một vai trò chính hay phụ trong chuyện. Cái đời hiu quạnh của tôi sở dĩ đến ngày nay còn âm thầm đau đớn chỉ vì tôi được thấy câu chuyện ấy, thấy ngay trước mắt, chỉ cách tôi có ba bước chân.

Anh, anh là người nghe chuyện tôi kể lại đây, chắc anh cũng cho làm thường, chẳng cảm như lòng tôi đã cảm.

¯

Kiều Oanh tựa trán lên hai bàn tay mười ngón trắng muốt như mười cái tháp bút ngọc, rồi bắt đầu thuật chuyện, hai mắt nhìn xuống đất, như không muốn thấy có tôi:

- Đã mười một năm nay - phải, mười một năm nay rồi- Bấy giờ tôi ở với thầy tôi ở một gian nhà- trong ngay giữa phố Cầu Gỗ. Cái nhà có hai gian không gác mà hai chủ ở. Chủ nhà ngoài là một ông Phán, làm việc ngoài ga. Hai gian chung một lối đi, cách nhau một bức tường, có cửa.

Một buổi tối, tôi còn nhớ rõ độ ấy vào mùa hạ, chừng vào quãng chín, mười giờ. Chỗ phòng tôi ở nóng hầm hập như cái lò nên tôi trằn trọc đã lâu, không ngủ. Thầy tôi đi vắng, nhà có một mình, tôi đã buồn, lại sợ. Tôi nằm chẳng nhắm được mắt, đứng dậy khêu to ngọn đèn Hoa Kỳ. Vừa lúc ấy, ngoài đường có tiếng đập cửa. Ai thì chưa rõ, nhưng tôi chắc bụng không phải thầy tôi vì thầy tôi đi vắng xa, gửi tôi cho bà Phán nhà ngoài, hẹn hôm sau mới về được.

Cũng chẳng biết tại sao bấy giờ tôi lại chạy đến dí mắt vào khe tấm ván cửa thông hai gian với nhau lúc ấy đã đóng kín. Tôi thấy bà Phán ra mở cửa rồi ông Phán hầm hầm bước vào. Hai cánh cửa ngoài lại đóng lại như trước.

Trong ánh sáng cây đèn búp măng để trên bàn, tôi nhìn rõ cả cảnh vật: cảnh buồn rầu mà tẻ ngắt của một nhà vợ chồng chẳng thuận hoà.

Ông Phán vứt mũ xuống, cởi áo ngoài ra, hai tay chọc vào hai túi quần, quay đầu về phía cửa ngoài, hất hàm hỏi vợ:

-  Thế nào? Đã đi chưa?

Giọng tức, lại có ý đe doạ.

Bà Phán đứng nép vào xó cửa, mặt xanh xám như đổ chàm:

- Cậu bảo, còn hỏi thế nào được nữa mà lên. Tôi không đi, vì có đi, chắc cũng không được.

Ông Phán cười nhạt:

- Hừ! Con này mày giỏi thật- đổi ra giọng trừng trợn- Muốn sống phải mặc áo đi ngay.

- Bây giờ khuya rồi…

- Khuya à?

Như một cái chớp, chiếc bình mực thuỷ tinh để trên bàn đã theo tay ông chồng văng thẳng vào ngực bà vợ, rồi gieo mạnh xuống gạch, vỡ tan ra. Một đống mực đen, ở yếm, bắn vung lên rồi ròng ròng chảy xuống…

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Gíao dục, 2004    

 

 

PDFHero.com - Chuyển đổi PDF sang Word miễn phí