Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Nguyễn Thành Long

NHÀ VĂN NGUYỄN THÀNH LONG

Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Thành Long.

Sinh năm: 1925

Mất năm:  1991

Nơi sinh: Duy Xuyên - Quảng Nam.

Bút danh: Nguyễn Thành Long, Phan Minh Thảo, Lưu Quỳnh.

Thể loại: ký, truyện ngắn.

Các tác phẩm:

  •     Bát cơm cụ Hồ (tập bút ký, 1952)

  •     Gió bấc gió nồm (tập bút ký, 1956)

  •     Hướng điền (tập truyện ngắn, 1957)

  •     Chuyện nhà chuyện xưởng (tập truyện ngắn, 1962)

  •     Trong gió bão (truyện, 1963)

  •     Giữa trong xanh (tập truyện ngắn, 1972)

  •     Nửa đêm về sáng (tập truyện ngắn, 1978)

  •     Lý Sơn, mùa tỏi (tập truyện ngắn, 1981)

Giải thưởng văn chương:

  •     Giải thưởng Phạm Văn Đồng do Chi hội văn nghệ liên khu V trao tặng năm 1953 cho tập bút ký “Bát cơm cụ Hồ”.

Giới thiệu một tác phẩm:

Lặng lẽ Sapa (truyện ngắn, tập “Giữa trong xanh” )

Rời cầu cây số bốn một quãng, xe trèo lên núi. Mây hắt từng chiếc quạt trắng lên từ các thung lũng. Chỉ thấy thấp thoáng trong màu xanh bao la, ở phía trước một vệt hình ba góc màu vàng, chính là đoạn đường mình vừa đi qua. Đi một lúc lâu, ngửng lên, vẫn thấy cái vệt ba góc đó. Đến bây giờ, người lái xe già mới cất tiếng nói:

- Con suối có thác trắng xoá ta vừa qua là trạm rừng. Một lúc nữa thì tới Sapa. Bác không ghé thăm Sapa ư? Hoạ sỹ nào cũng đến Sapa. Ở đấy tha hồ vẽ. Tôi đi đường này 32 năm. Trước cách mạng tháng 8, tôi chở lên chở về mãi nhiều hoạ sỹ như bác. Hoạ sỹ Tô Ngọc Vân này, hoạ sỹ Hoàng Kiệt này…

Thật là đột ngột! Nhà hội hoạ có tuổi mỉm cười thay lời đáp. Lúc nãy, ở bến Lao Cai, lúc xe sắp nổ máy, thấy hàng ghế thứ ba chật vì đôi vợ chồng Mèo trẻ mua vé không cùng chuyến nhưng nhất định không rời nhau, bác lái xe mời ông lên ghế đầu, ngồi giữa bác và một cô gái. Ông vừa yên chỗ, bác lái xe ngắm nghía thế nào hỏi ngay: “Bác là hoạ sỹ à?” À, ra thế - ông nghĩ thầm – bác từng quen nhiều hoạ sỹ cũng là một tay lái có máu nghệ thuật đây.

- Nực cười, lúc còn trẻ, tôi cũng qua đường này nhiều lần chứ. Gía vẽ, hộp màu, cuộn giấy, lích kích lắm thứ. Thế nhưng chẳng ai nhận ra tôi. Bây giờ già rồi, đi đâu trong túi cũng mỗi cuốn sổ con này thôi, vậy mà ai cũng nói đúng mình làm nghề gì, không lẫn đi đâu được. Cô đấy, hôm qua cô chẳng hỏi tôi thế là gì?

Cô gái nhếch mép cười, có vẻ rất bằng lòng về việc ông được chuyển lên ngồi cạnh cô, sau một đêm và một ngày đi tàu từ Hà Nội, cùng ngồi trên một ngăn toa xe chật dần lên, đến nơi lại không có cách nào khác đành gộp hành lý luồn vào một chiếc đòn gánh cùng khênh đến khách sạn cách thị xã bốn cây, sau một đoạn đường như vậy, người ta coi nhau như là bà con. Nhà hoạ sỹ có cái cảm giác lẫn lộn thường có ở tuổi già, nhanh chóng coi cô gái là con.

- Tuần lễ này, ở nhà, anh em định làm tiệc tiễn tôi về hưu. Tôi xin anh em hoãn bữa tiệc đến cuối tuần sau, đợi tôi đi chuyến “thực tế” này về đã. Đối với một nghệ sỹ, trong cuôc đời có hai hồi thích nhất, đó là hồi mình còn trẻ và hồi này của tôi. Mình có thể  năng nổ đi, vẽ, như thời thanh niên, mình có thêm sự chín chắn hồi ấy mình chưa có. Không bi quan, không ảo tưởng, tôi cho tôi cũng còn được mười năm sống nữa. Phải vẽ đựơc cái gì suốt đời mình thích, cô nhỉ?

Nxb Văn học, 2005