Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Nguyễn Minh Châu

NHÀ VĂN NGUYỄN MINH CHÂU

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Minh Châu.

Sinh năm: 1930

Mất năm:  1989

Nơi sinh:  Quỳnh Lưu -  Nghệ An.

Bút danh: Nguyễn Minh Châu.

Thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết, ký, tiểu luận văn học.

Các tác phẩm:

·           Những vùng trời khác nhau (1970)

·           Dấu chân người lính (1972)

·           Miền cháy (1977)

·           Bức tranh   >> Chi tiết

·           Lửa từ những ngôi nhà (1977)

·           Những người đi từ trong rừng ra (1982)

·           Người đàn bà trên chuyến tàu tốc hành (1983)

·           Bến quê (1985)

·           Mảnh đất tình yêu (1987)

·           Khách ở quê ra    >> Chi tiết

·           Cỏ lau (1989)

·           Hãy đọc lời ai điếu cho một giai đoạn văn nghệ minh hoạ (1987)

Giải thưởng văn chương:

·           Giải thưởng Hội nhà văn 1988-89 cho tập truyện “Cỏ lau”.

·            Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật đợt II năm 2000.

Giới thiệu một tác phẩm:

Mảnh trăng cuối rừng

 

Trăng thật. Hôm nay đầu tháng. Từ đầu hôm, tôi di giữa đêm trăng mà không biết. Cô gái vẫn bình thản ngồi nhìn ra ngoài trời. Tôi quẹt diêm châm một điếu thuốc rồi tăng số cho xe phóng nhanh hơn, trong lòng vẫn không hết ngượng. Gìa đời trong nghề lái xe, bom đạn nguy hiểm gặp đã nhiều, tôi vốn không phải anh nhút nhát, vậy mà không hiểu sao đêm nay nhìn trăng ra pháo sáng? Qua tấm kính ướt hơi sương, mảnh trăng nằm giữa những tảng mây hiện ra tái ngắt, ánh sáng loè nhoè, mỗi lúc xe nẩy lên hay vòng qua chỗ lượn, mảnh trăng lại chập chờn lay động, có lúc thấy rơi tõm xuống khoảng tối mịt mù của cánh rừng già như một trò chơi ú tim.

Khoảng gần khuya, trên các chỏm rừng, gió Tây Nam cuốn mây xám về một góc rồi thổi dạt đi. Gío thổi vào cành lá nguỵ trang trên nóc xe ràn rạt. Trên đầu chúng tôi, khoảng trời đêm trên cao trở nên trong vắt, cao lồng lộng, trong khoảng sâu thẳm nổi lên một tiếng chim mơ hồ. Nhưng ở lưng các cánh rừng, sương trắng không biết từ đâu cứ đùn ra mãi. Dòng sông bên trái đường phút chốc biến mất, chỉ còn là sương trắng phủ kín, thảng hoặc mới thấy một chỏm rừng, một ngọn núi đá bên kia sông nhô lên, đen đủi và cô độc giữa một màu trắng xoá.

Xe tôi chạy trên lớp sương bồng bềnh. Mảnh trăng khuyết đứng yên ở cuối trời sáng trong như một mảnh bạc. Khung cửa xe phía cô gái ngồi lồng đầy bóng trăng. Không hiểu sao, lúc ấy, như có một niềm tin vô cớ nhưng chắc chắn từ trong không gian ùa tới tràn ngập cả lòng tôi. Tôi tin chắc người con gái đang ngồi cạnh mình chính là Nguyệt, chính người mà chị tôi thường nhắc đến. Chốc chốc, tôi lại đưa mắt liếc về phía Nguyệt, thấy từng sợi tóc của Nguyệt đều sáng lên. Mái tóc thơm ngát, dày và trẻ trung làm sao! Bất ngờ, Nguyệt quay về phía tôi và hỏi một câu gì đó. Tôi không kịp nghe rõ vì đôi mắt tôi đã choáng ngợp như vừa trông vào ảo ảnh. Trăng sáng soi thẳng vào khuôn mặt Nguyệt làm cho khuôn mặt tươi mát ngời lên đẹp lạ thường!

Tôi vội nhìn thẳng vào đoạn đường đầy ổ gà, không dám nhìn Nguyệt lâu. Từng khúc đường trước mặt cũng thếp từng mảng ánh trăng…

- Anh nhỉ? Có phải không nhỉ?

- Cô hỏi gì?

- Em hỏi, có phải các anh lái xe đi nhiều nơi, chắc hẳn quen biết nhiều người lắm?

Tôi hiểu cái dụng ý trong câu hỏi. Câu ấy có quan hệ đến tôi nhiều lắm.

- Đời lái xe chúng tôi như con vạc ấy, cô ạ! Nay đỗ rừng này, mai qua suối kia, nhưng tháng này sang tháng khác vẫn làm bạn với đường , với trăng thôi.

Chẳng biết lúc ấy, ai mới móc miệng cho mà tôi bỗng trở nên ăn nói văn vẻ đến thế. 

 

Nơi xuất bản: Tạp chí Tác phẩm mới, số 54 tháng 10 năm 1975)