Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Nguyễn Đình Thi

NHÀ VĂN NGUYỄN ĐÌNH THI

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Đình Thi

Sinh năm: 1924

Mất năm: 2003

Nơi sinh: Luang Prabang (Lào)

Bút danh: Nguyễn Đình Thi

Thể loại: kịch, thơ, tiểu thuyết, truyện, lý luận văn học.

Các tác phẩm:

  •     Con nai đen.

  •     Nguyễn Trãi ở Đông Quan

  •     Mấy vấn đề văn học (1956)

  •     Bên bờ sông Lô (1957)

  •     Bài thơ Hắc Hải (1958)

  •     Công việc của người viết tiểu thuyết (1964)

  •     Vào lửa (1966)

  •     Ông lão vẽ tranh     >> Chi tiết

  •     Mặt trận trên cao (1967)

  •     Vỡ bờ (2 tập, 1962 - 70)

  •     Dòng sông trong xanh (1974)

Giải thưởng văn chương:

·         Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật đợt I năm 1996.

Giới thiệu một tác phẩm:

Mùa mưa

Hai hôm sau, Thu khỏi sốt thì đã thành bạn thân của Khang. Lão đồng chí chủ nhiệm, buổi tối về, bỏ cái xắc cốt da lên bàn, là quay lại hỏi: “hôm nay, Khang đưa chị đi thăm những đâu?” Thu nhờ Khang dắt đi thăm mấy cái nhà sàn của huyện bộ. Khang giới thiệu Thu với đồng chí Sơn, đồng chí Thấu, chị Bích, chú Lau. Chiều Khang rỗi, Thu theo Khang lên rừng, đi qua các đồi cọ đến tận gần chân núi Trỏ, thăm lớp bình dân phụ nữ, học trò được hơn mười chị em. Khi về, Khang hay trèo lên một chạc cây, nhìn núi Trỏ từng lúc lâu. Khang bảo: “Chị nói chuyện nghe hay nhỉ. Nhà tôi ở bên kia”.

Thu được biết Khang người Mường, hai mươi tuổi, công tác thanh niên, nhà ở một làng bị địch chiếm, cách hơn mười cây. Mỗi buổi đưa Thu đi nơi này hay nơi khác, Khang chỉ nói hai, ba câu. Khang hay băng lên đi trước, không quay đầu lại. Nhưng Khang để ý gạt từng cành cây vướng bên cạnh đường và mỗi chỗ khó đi là dừng lại dắt Thu, Những lúc Thu tụt lại xa đằng sau, bị muỗi bám từng đám đen, chạy cuống quýt, Khang quay lại cười: “muỗi nó tưởng đồng chí đang ngủ đấy”. Khang vừa có vẻ một người em rất ngoan, vừa có vẻ một ông anh lớn của Thu, che  chở cho từng tí một. Thu kể chuyện miền xuôi, chuyện công tác của mình, Khang chăm chú nghe rồi bỗng dột ngột nói: “này anh tôi nói giỏi lắm. Nó lại khoẻ hơn tôi nhiều”. Hay là Khang trỏ tay lên trời: “chỉ ba hôm nữa là mưa thôi”. Có lần thân lắm, Khang rủ rỉ: “đồng chí ạ, trước tôi cứ tưởng Cụ Hồ là người Mường chúng tôi dấy”. Khang rút trong túi áo ra cuốn sổ tay ghi chép chính trị, mở đền hai trang có ép một tấm ảnh Cụ cắt ở một tờ báo, và ngồi nhìn mãi tấm ảnh.

Trời mỗi hôm một nặng và oi. Mây kéo về hết lớp này đến lớp khác nhưng nhìn lên không lúc nào thấy xe động. Những lớp mây như cứ đứng nguyên mà dày mãi thêm. Buổi chiều, chân trời sẫm như đồng hun hé ra một vài vệt đỏ đặc. Ông chủ nhiệm tối đọc thông cáo chỉ thị, mỗi lần lau mồ hôi lại lẩm bẩm: “sắp mưa đây”. Khang hay sang chơi lúc khuya. Anh ta kiếm đâu được cái nỏ, sang khoe với ông chủ nhiệm. Hai người nói chuyện với nhau từng hồi dài bằng tiếng Thái. Khang chỉ trỏ ra ngoài, giơ cái nỏ lên lại bỏ xuống, cười to. Ông chủ nhiệm cũng cười và quay mái tóc hoa râm lại phía Thu:

-          Đồng chí Khang bảo hai hôm nữa là mưa to đấy. Chị bảo bao nhiêu hôm?

Thu hơi buồn cười, không hiểu sao Khang chờ mưa sốt ruột thế.

...

Nơi xuất bản: NXB Hội nhà văn, 2004