Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Ngô Thị Kim Cúc

NHÀ VĂN NGÔ THỊ KIM CÚC

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Ngô Thị Kim Cúc.

Năm sinh: 1951

Nơi sinh: Điện Bàn - Quảng Nam

Bút danh: Ngô Thị Kim Cúc, Vô Ưu

Thể loại: truyện ngắn, ký.

Các tác phẩm:

·              Vị ngọt hoà bình (1981)

·               Tam Giang thứ ba (1985)

·               Sắc biển (1985)

·               Hồi kết   >> Chi tiết

·               Dòng sông buổi chiều (1987)

·               Cánh buồm trong mây (1989)

·               Những biển dâu sống lại (1995)

·                Thảm cỏ trên trời (1996)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Quà tặng

Nàng nghĩ rằng mình có thế giết anh ta. Không còn người yêu nữa mà chỉ là một gã lừa lọc. Không còn tình yêu nữa mà chỉ là sự nhuốc nhơ. Với cả hai thứ ấy, người ta vứt bỏ thật dễ dàng. Mà có gì khó để giết một con người. Con người mong manh hơn tất cả. Trong phòng thí nghiệm thời sinh viên, nàng đã lột da, cắt cơ, phanh phui lục phủ ngũ tạng của con ếch tội nghiệp và dùng đinh ghim giữ chặt. Thế nhưng khi nhìn thấy những cái chân vẫn ngọ ngoạy, trái tim nhỏ xíu vẫn co bóp và máu vẫn chảy trong các huyết quản thì nàng nôn thốc nôn tháo và khóc một cách đau đớn. Và nàng nghĩ đến con người: con người sẽ không bao giờ chịu đựng nổi.

Sáng nay, nàng đã đọc bức thư lúc Trịnh ở trong phòng tắm. Thư kẹp trong quyển sách Trịnh đưa cho nàng mượn. "Anh vô cùng dấu yêu, suốt cả tuần nay, ngày nào em cũng soi gương thật lâu để biết mình đã thay đổi thế nào. Đã hai tháng rồi em không thấy. Anh vào ngay nhé. Em không biết mình sẽ làm chuyện ngốc nghếch gì đây". Lời thư vó vẻ vừa van vỉ vừa đe doạ. Nàng nhớ tới cô gái có cặp mắt đong đưa và bộ ngực núi lửa. Nàng đã có lần chạm mặt với cô ta trong căn phòng độc thân của Trịnh nhưng không hề hé môi hỏi anh. Nàng quá kiêu hãnh để tỏ ra bận tâm về bất cứ cô gái nào. Nàng ngắm bức thư. Sao nó alại được đặt vào đúng quyển sách nafy? Trịnh muốn nàng đọc, nhưng để làm gì? Để tỏ ra không hề giấu giếm nàng? Hay để đỡ phải tốn công giải thích? Với nàng chỉ cần anh không cần đến nàng nữa, cũng đã quá đủ.

Trả quyển sách về chỗ cũ, nàng ngồi xuống sa lông và làm ra vẻ đang nghe nhạc. Lúc Trịnh bước ra, cái nhìn dò xét của anh biến thành thất vọng khi chạm phải bề ngoài thản nhiên của nàng.

- Mai anh phải đi công việc, rất gấp - Trịnh nói và ngồi xuống bên nàng.

- Em đi với anh nhé? - Nàng hỏi, và đắc chí thấy anh khựng người.

- Vất vả lắm, em đi làm gì - Anh chấm dứt câu nói bằng những cái hôn.

- Tại em cũng không khoẻ nên muốn đi chơi vài hôm. Sao tự dưng em cứ buồn nôn chóng mặt … - Nàng quan sát anh với vẻ hiền lành của một con mèo.

- Có gì … nghiêm trọng không em? - Anh quay sang, nhìn nàng lom lom.

- Nếu nghiêm trọng thì sao ... hả anh?

Trịnh đứng lên. Nàng nghĩ: rối trí rồi. Và đột nhiên thấy bừng lên cơn giận. Hẳn nàng đang trở thành gánh nặng cho anh. Sự trong trắng, tình yêu đầy cả tin của nàng, lẽ nào với anh chỉ là một trò đùa?

- Em yên tâm. Anh chỉ đi chừng năm ba hôm.

Anh lại phủ lên nàng những cái hôn đầy bối rối, còn nàng nằm yên trong tay anh, tỉnh táo nhận ra anh đã hoàn toàn xa lạ. Nàng nghĩ đến ngày mai, ở thành phố ấy, anh cũng sẽ ôm cô gái kia như thế. Anh sẽ làm gì với cô ta? Và lúc ấy, anh có nghĩ đến nàng? Suốt những giờ sau đó, nàng chỉ có mỗi điều ấy trong đầu.

Lúc nàng sắp bước ra cửa, anh đưa quyển sách cho nàng:

- Em còn quên cái này.

- Thôi, em đã mượn được rồi.

Đừng hòng. Anh đừng hòng bắt em thừa nhận cô ấy. Với em, cô ta không hề tồn tại. Mặc xác anh với cô ta. Nàng chạy xe, miên man nghĩ ngợi. Lúc nàng định rẽ vào nhà thì vút một cái, một chiếc môtô kềnh càng lướt sát mặt nàng, với tiếng cười rú lên của hai gã thanh niên. Nàng chửi với theo những bộ quần áo thời thượng:

- Đồ chó chết!

Đến ngày thứ tư thì nàng không thể chịu đựng được nữa. Anh làm gì ở cách nàng hàng trăm cây số? Cái thai nọ có thực không? Và liệu cô ta có làm ầm lên để đòi phải cưới? Nàng có thể chia sẻ với ai nỗi não nề đang vò xé lòng mình? Rằng nàng đã thất thân với người mà nàng nghĩ sẽ lấy làm chồng, để rồi giờ đây họ chợt khám phá ra rằng mình chỉ là một trong những …

Khi cánh cổng mở ra, nàng ngạc nhiên thấy không phải là Trang mà là Trúc, anh cả của Trang.

- Chào em, chiều thứ bảy đẹp trời lại được gặp em.

- Còn anh, không có tiết mục nào đủ hấp dẫn hay sao mà lại ở nhà? - Nàng cố tươi tỉnh để đáp lại.

- Tiết mục hay nhất của anh là được thay Trang để tiếp em. Trang có việc phải đi rồi.

- Vậy mà em định rủ Trang đi phố - Nàng không giấu được sự thất vọng.

- Anh sẽ thay Trang làm việc đó, nếu em đồng ý.

Lần đầu tiên, nàng ngồi chiếc Toyota bóng lộn của người đàn ông mà chưa lúc nào nàng nhìn kỹ. Thì ra ông ta rất đẹp, lịch lãm và trang trọng, với mái tóc chớm bạc, trông ông ta hấp dẫn như một nhân vật tiểu thuyết. Nhất là khi nhân vật ấy đã tốt nghiệp ở Paris và đã ly dị vợ.

Rốt cuộc, nàng chỉ chọn được một hộp phấn hồng vì không đủ tiền để lấy đôi giày nàng thích. Ông Trúc mua đôi giày đẹp nhất và thỏi son môi đắt nhất. Nàng không thể không trêu ông:

- Hình như anh hơi quá rành về sở thích phụ nữ.

- Anh vẫn nghĩ là mình biết quá ít.

Nàng nghĩ tới người phụ nữ của ông: chắc cũng sang trọng và đẹp đẽ như ông. Những người như họ sẽ yêu nhau thế nào? Khi ngồi đối diện với ông trong một nhà hàng lộng lẫy, nàng càng thấy mình xa lạ với những gì mà ông quen thuộc. Những người hầu bàn vồn vã chào ông, những người quen đi đến bắt tay. Tất cả ánh mắt kín đáo đều liếc về nàng khiến nàng chợt bối rối. Bộ quần áo nàng mặc quá lỗi thời so với váy áo lượt là của những phụ nữ vào đây. Nàng buồn bã nhận ra thế giới của nàng ở chỗ khác. Nàng, một cô giáo trung học bình thường chỉ có thể yêu những kỹ sư nghèo mới ra trường như Trịnh. Nhưng đúng. Vì nàng đã yêu Trịnh mà không hề có một chút so đo. Chưa bao giờ nàng để mắt tới một người đàn ông khác. Tất cả thế giới đàn ông của nàng là anh. Tất cả những gì đáng kể nhất trong đời cũng là anh. Vậy mà giờ đây, anh đang làm gì ở một nơi nàng không thể có mặt?

… 

Nơi xuất bản: NXB Giáo dục - 2003     

  

 

FileEagle.com - Tải về phần mềm hữu ích cho máy tính của bạn