Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Mạnh Phú Tư

NHÀ VĂN MẠNH PHÚ TƯ

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Phạm Văn Thứ

Sinh năm: 1913

Mất năm: 1959

Nơi sinh: Thanh Hà - Hải Dương.

Bút danh: Mạnh Phú Tư

Thể loại: tiểu thuyết, truyện ngắn

Các tác phẩm:

·           Làm lẽ (1940)   >> Chi tiết

·           Gây dựng (1941)

·           Nhạt tình (1942)

·           Sống nhờ (1942)    >> Chi tiết

·           Một thiếu niên (1942)

·           Người vợ già (1942)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Làm lẽ

 

Dưới mái hiên, ngay gần chái nhà bếp, bà Thân, mẹ nàng, ngồi trên mảnh chiếu rách, chăm chú nhặt rau muống. Bà cầm trong tay từng nắm rau con, vảy mạnh cho sạch những cánh bèo tấm, rồi cẩn thận ngắt lá sâu, lá úa; vạch từng khe, từng cuống tìm sâu. Bà cẩn thận như thế là vì đã hai bữa cơm liền, bữa nào trong bát rau luộc cũng có sâu, và Khải, con giai bà, đã phải phàn nàn làm bà đến khó chịu. Chốc chốc, bà với chiếc khăn mặt đỏ rách vắt trên vai, lau mắt như để nhìn cho rõ thêm.

Hết mớ rau, bà mệt nhọc, ngồi ngay hẳn lên, thở hắt ra một hơi dài, đưa mắt nhìn  ra sân. Thấy Trác làm  lụng có vẻ mệt nhọc, bà động lòng thương, dịu dàng, âu yếm bảo:

- Nắng quá thì để đến chiều mát hãy quét con ạ. Tội gì mà phơi người ra thế.

Rồi bằng một giọng buồn buồn như nói một mình:

- Khốn nạn! Con tôi! Nắng thế này!

Trác thấy mẹ ngọt ngào, trong lòng lâng lâng vui sướng. Nàng cũng dịu dàng đáp lại:

- Chả còn mấy, mẹ để con quét nốt.

Nói xong, nàng lại cúi xuống thong thả quét. Nàng vui vẻ thấy đống thóc gần gọn gàng nhưng nàng vẫn không quên rằng hót xong thóc lại còn bao nhiêu việc khác nữa: Tưới một vườn rau mới gieo, gánh đầy hai chum nước, thổi cơm chiều, rồi đến lúc gà lên chuồng lại còn phải xay thóc để lấy gạo ăn ngày hôm sau. Song nàng không hề phàn nàn, vì phải vất vả suốt ngày. Những việc ấy không ai bắt buộc nàng phải làm, nhưng nàng hiểu rằng không có thể nhường cho ai được, và nếu nàng không dúng tay vào tất trong nhà sẽ không được yên thấm, vui vẻ. Quét vòng quanh mấy lần, từng thóc đã dần dần dày thêm, và nhát chổi đã thấy nặng, Trác lấy cào vun thóc vào đống.

Bà Thân đã nhặt xong ba mớ rau. Bà biết rằng bà đã xem xét cẩn thận lắm, nên bà vừa bới những ngọn rau trong rổ vừa thì thầm: "Lần này thì đào cũng chẳng có lấy nửa con!". Bà đứng lên mang rổ rau đi rửa. Vì ngồi lâu, nên hai chân tê hẳn, mấy bước đầu bà phải khập khiễng như đứa trẻ mới tập đi. Bà cầm chiếc nón rách cạp, đội lên đầu rồi bước xuống sân. Thấy Trác đặt chiếc cào mạnh quá, bà khẽ nói:

- Đưa cào nhẹ chứ con ạ, kẻo nó trật gạo ra.

Trác im lặng, không trả lời nhưng từ nhát cào sau nàng làm theo lời ngay. Tính nàng vẫn thế. Không bao giờ nàng muốn trái ý mẹ, ngay những lúc mẹ bắt làm những việc mà riêng nàng, nàng không ưng thuận.

 

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Đời Nay, 1940