Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Khôi Vũ

NHÀ VĂN KHÔI VŨ

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Thái Hải

Sinh năm: 1950

Nơi sinh: Hưng Hà - Thái Bình

Bút danh: Khôi Vũ

Thể loại: truyên ngắn, tiểu thuyết

Các tác phẩm:

·              Đồng đội (1983)

·              Đất sóng (1985)

·              Già lửa (1986)

·              Chuyện ở dãy phố năm căn (1987)

·              Người có một thời (1988)

·              Giữa dòng đời (1989)

·              Tri thiên mệnh      >> Chi tiết

·              Lời nguyền hai trăm năm (1989)

·              Dòng sữa cây nước mắt (1990)

·              Mặt trời của riêng ai? (1990)

·              Triệu phú (1992)

·              Chuyện những cô bé      >> Chi tiết

·              Ngọn lửa âm thầm (1993)

·              Con dốc cổng trường (1995)

·              Bên bóng Thái Sơn (1989)

·              Cha con ông Mắt Mèo (1993)

·              Những trái sao xoay (1993)

·              Vòng xoay (2002)

·              Bến lội     >> Chi tiết

·             Những người nuôi lửa (2004)

Giải thưởng văn chương:

·              Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam (tiểu thuyết Lời nguyền hai trăm năm - 1989)

Giới thiệu một tác phẩm:

Cái vết trắng

Xe vừa xuống đèo Prenn thì cậu lơ xe thu tiền của hành khách, lúc này đã ngồi quá số ghế quy định. Lúc cậu ta đi tới hàng ghế áp chót của Nhứt, anh hỏi: "Xuống Biên Hoà bao nhiêu?". Cậu lơ đáp: "Dạ, sáu chục chú ạ!". "Chú ạ" vừa móc bóp lấy tiền, Nhứt vừa nghĩ: "Mình già thật rồi sao? Hay là tại gương mặt lo âu suốt tuần qua và hàng ria mép không cạo khiến mình  trông già hơn tuổi bốn lăm?"/

Trả tiền xong, Nhứt ngồi ôm cái túi đựng laptop để trên đùi, lơ đãng nhìn qua cửa kính chiếc xe mà anh chỉ để ý mang biển số "53" đón khách ngoài bến nhưng sau đó lại vòng vào trong bến để lấy giấy tờ, chẳng hiểu là xe bến hay xe dù? Mùa này hoa dã quỳ đã nở vàng Đà Lạt, từ những khoảnh đất trống đến con ngõ nhỏ, đến hàng rào trước nhà. Vườn hồng, trái đang chín rộ trên những cành khẳng khiu trút lá. Mấy ngày nay lại có mưa lất phất cuối mùa khiến thời tiết cuối năm đã lạnh càng thêm lạnh. Nhứt thèm một điếu thuốc lá quá. Nhưng trên chiếc xe chặt người thế này thì anh không thể hút, mặt khác vì anh cũng đã hút một điếu lúc sáng sớm chuẩn bị hành lý ra về, phải để dành điếu thứ hai cho lúc xuống xe ở ngã ba Chợ Sặt, trước khi đón xe ôm về nhà. Tự nhiên Nhứt mỉm cười vu vơ. Ông bác sĩ Bỉnh, người đầu têin nói với Nhứt sau khi xem tấm phim phổi vừa chụp cho anh: "Có dấu hiệu bị K." và khuyên anh phải bỏ hẳn thuốc lá. Ông dược sĩ bán thuốc lại bảo: "Anh không nên bỏ hút thuốc ngay, cơ thể sẽ bị thay đổi đột ngột, không có lợi!". Bà bác sĩ ở  Trung tâm Lao thì rất tự tin khi khẳng định sau khi anh đi chụp phổi lại ở đây: "Tôi bảo đảm là anh không bị K, nhưng anh phải giảm hút thuốc lá! Và tất nhiên phải uống thuốc để chữa lành cái vết trắng dưới đáy phổi". Sau một ngày bỏ hẳn không chạm đến bao thuốc lá với sự bứt rứt khó chịu và không làm được việc gì, hôm sau Nhứt đã hút lại … nửa gói rồi tự bảo mình sẽ giảm dần. Và, cho đến lúc này thì anh đã dừng lại được ở mức mỗi ngày ba điếu theo ba "cữ" sáng, trưa, chiều.

Thu tiền xong, cậu lơ xe nói với lên anh tài xế: "Năm trăm rưởi. Ba người về Sài Gòn. Một người xuống Biên Hoà". Đó là "báo cáo" của cậu ta về số tiền thu được và tình trạng khách đi suốt tuyến. Rất có thể đây là mọt chiếc xe dù và nếu số khách đi xa quá ít, họ sẽ "bán" số khách ấy cho xe khác!

Ngồi bên cạnh Nhứt là một cô gái mà nhìn gương mặt bầu bĩnh có thể đoán còn ở tuổi nữ sinh, có thể là lớp cuối cấp ba, lứa con gái lớn của anh. Không cặp vở mà chỉ cầm trên tay cái túi vải có dây đeo, thỉnh thoảng cô gái lại cúi xuống uống nước mía đựng trong bịch ni lông qua cái ống hút. Một lúc, Nhứt bỗng nghe tiếng nhạc của bài "Tuổi đời mênh mông" vang lên. Anh vừa nghĩ đến việc anh tài xế mở nhạc cho khách nghe thì đã thấy cô gái áp vào tai một chiếc điện thoại di độn. Rồi giọng cô nhỏ nhẹ: "Thì em đang trên đường đến nơi đây nè! Cứ ngồi đó đợi em đi.. ".  "Biết rồi! Ba má không biết đâu mà!". Xe đang đi qua một đoạn đường vắng nhà cửa có những vườn cà phê nhỏ phủ trắng hoa, toả mùi thơm nức mũi. Hoa đang thì nào mà chẳng thơm, chẳng đẹp. Nhứt đoán chắc ngồi bên anh là một cô học trò tuổi mực tím trốn cha mẹ đến nơi hẹn hò cùng một cậu trai nào đó. Anh không khỏi giật mình khi nghĩ đến đứa con gái mình. Ừ nhỉ! Nó cũng đã mười bảy, tuổi bẻ gãy sừng trâu, thừa sức "bẻ gãy" những lời khuyên dạy của người lớn: "Hãy lo học hành trước đã, chớ vội yêu!". Không biết nó đã yêu chưa? Không biết nó đã có lần nào (hay những lần nào) nói dối Nhứt và mẹ nó để đi chơi với bạn trai chưa? Nếu thực sự Nhứt bị K, nếu chẳng may anh sớm ra đi, không biết rồi hai mẹ con con gái anh sẽ sống với nhau ra sao? Một người phụ nữ an phận và một đứa con gái hay thắc mắc những câu kiểu như: "Tại sao người ta lại phê phán những người vắt chanh bỏ vỏ? Chanh vắt hết nước rồi không bỏ vỏ thì giữ lại làm gì?", thì muôn đời vẫn cần có một người ở giữa như anh để "phân xử".

Khách xuống được hai, ba người, lại có khách lên tương đương chừng ấy. Chiếc xe vẫn chật người mà xem ra cậu lơ luôn cảm thấy cái túi tiền của mình còn rỗng. Cậu ta nhoài gần nửa người ra ngoài cửa xe, luôn miệng mời hỏi những người khách đứng bên đường: "Sài Gòn hoông? Bảo Lộc hoông … ?". Được thêm ai, cậu ta vừa đẩy khách vào trong xe, vừa nói: "Chịu khó một chút xíu thôi. Sắp có người xuống rồi!".

Nơi xuất bản: Báo Văn nghệ, số 1 - 2006