Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Hoàng Ngọc Anh

NHÀ VĂN HOÀNG NGỌC ANH

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Hoàng Nghĩa Thành

Sinh năm: 1929

Nơi sinh: Vinh - Nghệ An

Bút danh: Hoàng Ngọc Anh

Thể loại: tiểu thuyết, truyện, kịch

Các tác phẩm:      

  •     Xóm thợ Trường Thi (1975)

  •     Ông và cháu (1981)

  •     Lên xanh (1985)

  •     Day dứt (1990)

  •     Dòng sông xanh cuộn sóng (1990)

  •     Trên đất Hồng Lam

  •     Bờ vực lạc thú (1990)

  •     Nỗi đau (1991)

  •     Người chồng tội lỗi (1994)

  •     Hương hoa mộc (2000)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Ông trưởng phòng của tôi

Ở cơ quan tôi, nhiều người vẫn gọi ông ấy là Cơ. Thực ra, đó là biệt danh, chứ ông có họ tên khai sinh hẳn hoi và nghe đâu rất mỹ tự.

Nhưng thôi ! Kệ người ta, bàn cãi làm gì tên cúng cơm của ông. Thiên hạ, người ưa, kẻ ghét cũng là lẽ thường.

Dáng vẻ ông hơi khác người. Ông đã đứng tuổi, khổ người cao, xương xương, khuôn mặt chữ điền nhiều góc cạnh. Cằm ông hơi bạnh, đôi mắt to, trắng dã, đôi khi lơ láo, nhưng lắm lúc rất dịu dàng. Độc đáo nhất là cái mồn, lúc nào cũng tươi cười, kiểu cười hơi hé miệng, để lộ hai hàm răng luông luốc ám khói thuốc lá, từ dạo chưa có bà Cơ.

Hồi tôi mới về nhận công tác, may mắn sao lại được làm cùng phòng với ông. Trong lúc tôi còn lạ nước lạ cái, dè dặt nhìn mọi người, ông đã vồn vã:

- Nghe cậu Chi trưởng phòng nói, cậu nhiều khả năng. Rất mừng được cộng tác với cậu.

- Đâu có - Tôi đáp khiêm tốn - Tôi mới ra làm việc chưa được bao lâu, kinh nghiệm chả có gì. Phải nhờ các bác giúp đỡ nhiều.

- Thôi đi. Đừng có  nhún mình. Tớ đã nghe cậu Chi nói hết về cậu.

Tôi càng e dè. Nhìn tuổi tác, giọng nói, nhất là cách gọi trưởng phòng là cậu, tôi nghĩ đây hẳn là một nhân vật quan trọng trong cơ quan. Không cẩn thận, sơ hở điều gì thì vạ miệng.

Tôi chưa kịp lên tiếng, ông đã tiếp:

- Văn hoá thế nào ? Trông có vẻ trí thức đấy nhỉ.

Tôi ngạc nhiên. Vừa nẫy ông nói đã biết hết về tôi, sao bây giờ lại hỏi vậy. Dù sao, đối với người mới gặp cũng nên thật thà. Tôi nói toạc ra cái vốn văn hoá chưa hết cấp ba của mình. Tôi sợ ông cười. Nhưng không, ông lại vỗ vai, làm tôi càng sủng sốt:

- Ồ! Thế thì sướng rồi. Chỉ dưới chế độ ta, thanh niên mới được học hành như vậy. Bọn mình ngày xưa ấy à, chỉ đi học mót thiên hạ !

Ông kể lại một tràng dài về lý lịch của đời mình. Khác với ý nghĩ của tôi, ông có một cuộc đời riêng thật tội nghiệp. Thất học từ nhỏ, ông phải lang thang trèo me, trèo sấu, tự học lấy chữ, tự học lấy nghề. Nhờ cách mạng, ông mới được đổi đòi, chứ như xưa kia thì ông cũng chỉ còn đời lê đôi chân thất nghiệp, lang thang kiếm việc làm. Cái vốn tiếng Pháp và tiếng Anh của ông bây giờ chính là do vật lộn với cuộc sống dạo ấy mà biết võ vẽ ít nhiều.

Tôi ngơ ngác và khâm phục. Tôi không ngờ lại may mắn được làm quen với con người cởi mở như thế khi mới chân ướt chân ráo về cơ quan, chưa biết đầu Ngô mình Sở ra sao. Tôi nhìn ông. Đôi mắt tròn to của ông như cười  với tôi, còn cái miệng chỉ khẽ nhếch lên như tỏ nỗi đồng cảm với người bạn mới.

Sau buổi tiếp xúc ấy, tôi lấy ông làm chỗ dựa lúc chưa biết tính nết một ai xung quanh. Khi đi mít tinh, hội họp, tôi đều ngồi cạnh ông. Gặp việc gì khó, tôi đều hỏi ông. Ông tỏ ra độ lượng, chỉ dẫn cho tôi điều này điều nọ rất nhiệt tình.

Thế rồi, tôi được cử đi chuyến công tác đầu tiên tìm hiểu tình hình một xã trọng điểm. Lại dịp may, tôi được đi cùng ông. Hai chúng tôi hai cái xe đạp còn mới, bon bon trên đường quốc lội dưới ánh nắng ngày xuân. Tôi vốn sinh ra từ khoai lúa, bây giờ được tới nông thôn, chả khác gì chim lại được bay về rừng. Tôi thả hồn theo ngọn gió mát, ngắm nhìn đồng rộng xanh rờn, những hàng cây tươi mát, say sưa với những mái nón trắng tinh của mấy cô xã viên trẻ đang bón phân làm cỏ.

Nơi chúng tôi về công tác là một xã do ông chỉ đạo. Vì thế, ông ra vào như sục lòng bàn tay. Chủ tịch, bí thư, chủ nhiệm, xã viên, gặp ai ông cũng quen và đều có nụ cười như với tôi hôm gặp lần đầu.

Tôi chưa biết nếp tẻ gì, cứ lặng lẽ theo sau học hỏi. Tôi càng mê như điều đổ khi thấy ông gặp bí thư hơn tiếng đồng hồ mà tỏ ra hiểu khá cặn kẽ mọi chuyện, sau đó chỉ là la cà, tán gẫu. Tôi nghĩ, có lẽ quá quen thuộc, nên ông nắm vấn đề rất nhanh, chứ vào tay tôi, chắc phải ngốn mất tuần lễ.

Ông dẫn tôi vào nhà ông chủ tịch. Ông xách cái túi du lịch to tướng vào nhà trong. Là khách lạ, tôi không dám theo, chỉ ngồi ở gian nhà khách. Một lát sau ông đi ra, mặt vui như tết. Ông cùng ông chủ tịch nhấm nháp chén trà nóng rẫy và nói những chuyện đâu đâu, chẳng dính gì vào công việc. Tôi đi ra phía sau, vô tình liếc vào căn nhà trong thấy một chồng vải to tướng trên giường. Tôi không hiểu nhà ông chủ tịch có việc gì mà dùng nhiều loại vải đẹp như vậy.

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Thanh Niên, 2004