Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Hồ Phương

NHÀ VĂN HỒ PHƯƠNG

 

 

Tiểu sử:

Tên thật: Nguyễn Thế Xương

Sinh năm: 1930

Nơi sinh: Hà Đông- Hà Tây

Bút danh: Tê Hoa

Thể loại: truyện ngắn, tiểu thuyết

Các tác phẩm:      

·           Vệ út (1956)

·           Chuyện Tây Điện Biên Phủ (1957)

·           Lá cờ chuẩn đỏ thắm  (1958)

·           Thư nhà (1958)   >> Chi tiết

·           Cỏ non (1960)

·           Xóm mới (1963)

·           Trên biển lớn (1964)

·           Chúng tôi ở Cồn Cỏ (1968)

·           Huế trở lại mùa xuân (1971)

·           Những tầm cao (2 tập, 1973, 1976)

·           Phía Tây mặt trận (1978)

·           Biển gọi (1982)

·           Mặt trời ấm sáng (1985)

·           Truyện ngắn chọn lọc (1995)

·           Táo con (truyện, 1996)

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

truyện ngắn Cỏ non

Mầm cỏ đã lấm tấm xanh khắp các ngọn đồi. Tuy chưa ăn đựơc nhưng đàn bò cũng lộ rõ vẻ khoan khoái. Nhẫn vẫn đem sách đi nhưng chưa học đựơc.Anh vẫn còn phải chạy suốt ngày để tìm cỏ cho bò ăn.

Đêm ấy trời lại mưa phùn. Đêm hôm sau nữa lại mưa tiếp. Sang ngày thứ ba, Nhẫn lại lùa đàn bò ra đi… cả đàn bò rống lên sung sướng. Nhẫn cũng phải đứng dừng lại một bước, hai mắt sáng rực lên. Qua có mấy đêm mưa phùn mà cả khu đồi Con Cuông đã thay đổi hẳn bộ mặt. Cỏ non đã mọc tua tủa. Một màu xanh non ngọt ngào, thơm ngát, trải mênh mông trên khắp các sườn đồi.

“Ò, ò…” Đàn bò reo hò. Chúng nhảy cỡn lên, xô nhau chạy. Con Tô cũng mừng lây, rít lên ăng ẳng, sủa đông sủa tây, hai chân trước chồm lên, chồm xuống.

-          Dừng lại! Gặm cỏ… gặm!

Nhẫn kẹp chiếc hèo vào nách, bắc loa tay lên miệng, dướn cao người, hô vang động cả rừng núi. Con Nâu đứng lại, cả đàn dừng theo, tiếng gặm cỏ bắt đầu trào lên như một nong tằm ăn rỗi khổng lồ. Con Ba Bớp vẫn phàm ăn tục uống nhất, cứ thúc mãi mõm xuống, ủi cả đất lên mà gặm. Bọt mép nó trào ra, nom đến là ngon lành. Con Hoa ở gần đó cũng hùng hục ăn không kém, mặc dầu ả có bộ mã tiểu thư rất yểu điêu “cái dá cắn làm đôi”. Gã công tử bột vẫn xán ở bên cạnh ả, mồm vừa gau gáu gặm cỏ, mắt vừa liếc sang lem lém.

Mẹ con chị Vàng ăn ở riêng một chỗ. Cu Tũn dở hơi chốc chốc lại chạy tới ăn tranh mảnh cỏ của mẹ. Chị Vàng lại dịu dàng nhường cho nó và đi kiếm một búi khác.

Nhẫn đứng ngây nhìn đàn bò. Những tiếng nhai cỏ rào rạo, ngon lành liên tiếp dội vào lòng anh những tiếng reo nao nức. Anh tưởng như nom thấy đàn bò đang từ từ béo ra, lớn lên và đang sinh sôi nảy nở đàn đàn lũ lũ ở ngay trước mặt anh.

Nhẫn đã quên bẵng mất quyển vở đang nằm ở trong túi quần. Anh cứ hớn hở bước theo đàn bò. Chúng đã tràn lên, phủ vàng rực các sườn đồi. Nom những cái mõm ngọn cỏ sao mà ngon thế! Ngon đến nỗi phải ứa nước miếng. Nhẫn cũng muốn cúi xuống gặm một đám cỏ lưỡi gà, đuôi rắn kia mà nhai ngấu nghiến. Và anh hình như cũng cảm thấy mùi rễ non phảng phất thơm mùi mạch đất, mùi lá non ngan ngát, cay cay xen lẫn vị ngọt ngào nồng nồng của nhựa mới, bốc lên ngây ngất.

Nhẫn đã lên tới đỉnh đồi Cây ruối dại, nơi trước đây anh vẫn thường tranh thủ ngồi học văn hóa. Một vệt đất nhẵn lỳ đập vào mắt anh làm cho Nhẫn bấy giờ mới sực nhớ tới quyển vở để trong túi quần. Anh vội lôi nó ra. Chú mình đây rồi! Ba tháng nay gặp gỡ chú mình thất thường quá!

Nhẫn tháo mảnh ni lông giắt ở thắt lưng ra, trải phẳng phiu xuống gốc cây ruối dại. Đoạn, anh nằm xoài ra, khoan khoái mở từng trang sách.

Nhưng mà quái lạ, sao đọc chẳng thấy tí nào thế này? Lòng dạ anh cứ bổi hổi bồi hồi đến hay! Nhẫn cố tập trung tư tưởng vào đọc lại từ đầu. Song chữ vẫn nhảy ra khỏi đầu anh lung tung.

Ruột gan anh vẫn để tận đâu đâu. Anh đã nom thấy đàn bò mỗi lúc một tản rộng ra. Có cỏ non chúng ham ăn đến thế là cùng. Này, khéo khéo, phởn lên, lạc mất vài chú bây giờ. Nhẫn vội gấp quyển vở lại rồi cầm hèo chồm dậy. Anh chép miệng:

-          Thôi! Mai hẵng hay! Hôm nay hẵng trông cho chúng nó ăn cái đã! Buổi đầu có cỏ.

Anh chạy băng băng sang ngọn đồi bên cạnh, hối hả le con Ba Bớp trở về. Nó đã tách ra khỏi đàn một quãng khá xa. Xem ý nó đang muốn “linh động”, “tranh thủ” chạy rông một lúc cho khoái chí.

… Rồi Nhẫn lại hớn hở đi theo đàn bò, lại thèm thuồng nhìn chúng đua nhau gặm cỏ và lại tưởng tượng như nom thấy chúng đang béo ra, đang lớn lên, đang sinh sôi nảy nở đàn đàn lũ lũ cho nông trường.

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Văn nghệ, 1960