Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà văn Việt Nam thế kỷ 20

Đoàn Giỏi

NHÀ VĂN ĐOÀN GIỎI

 

 

Tiểu sử:

Tên thật:  Đoàn Giỏi

Sinh năm: 1925

Mất năm:  1989

Nơi sinh: huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang

Bút danh: Nguyễn Hoài, Nguyễn Phú Lễ, Huyền Thư

Thể loai: kịch thơ, truyện ngắn, kí…

Các tác phẩm:

  •     Người Nam thà chết không hàng (1947)

  •     Khí hùng đất nước (1948)

  •     Những dòng chữ máu Nam kì 1940 (1948)

  •     Đường về gia hương (1948)

  •     Chiến sỹ Tháp Mười (1949)

  •     Giữ vững niềm tin (1954)

  •     Trần Văn Ơn (1955)

  •     Cá bống mú (1956)

  •     Ngọn tầm vông (1956)

  •     Đất rừng Phương Nam (1957)   >> Chi tiết

  •     Hoa hướng dương (1960)

  •     Cuộc truy tầm kho vũ khí (1962)

  •     Những chuyện lạ về cá (1981)

  •     Tê giác giữa ngàn xanh (1982)

  •     Phấn thông vàng   >> Chi tiết

Giải thưởng văn chương:

Giới thiệu một tác phẩm:

Đất rừng Phương Nam

Phần 1: Xóm chợ nhỏ, một vùng quê xa lạ.

Tôi lạc tới xóm chợ này, tính ra đã có hơn nửa tháng. Một buổi tối, đoàn thuyền vận tải quân lương của Uỷ ban kháng chiến Nam bộ đỗ lại đây. Anh học sinh trường Cô Le, người trong ban tiếp tế đã cho tôi theo thuyền từ Hậu Giang đến đây, bảo tôi: “chỉ ghé lại độ nửa giờ cho các chú lên chợ mua thức ăn. Có muốn lên bờ không?”. Tôi lắc đầu. Anh bèn vỗ vai tôi cười lớn: “vậy thì tốt quá, ngồi trên mui ngó lên bờ chơi cũng được. Trông chừng đồ đạc em nhé!” Anh lần theo đòn dài bắc sang một chiếc thuyền khác, và lẹ làng như con sóc, co người trèo qua be mấy chiếc tam bản, mấy chiếc xuồng nhỏ của những người đi chợ đậu ken dọc theo bến rồi nhảy phóc lên bờ.

-          Đừng đi đâu nhé! Uống cà phê xong anh sẽ xuống cho chú mày cái bánh! – anh xốc khẩu súng môde đeo bên hông, vẫy vẫy tôi và rướn hai chân, cố nói thật to để cho tôi nghe thấy.

-          Rồi, nghe rồi. Anh cứ đi đi! – tôi bắc tay lên mồm đáp lại.

Tôi ngồi đong đưa hai chân trên mui chiếc thuyền chở gạo ngóng lên chợ. Đèn măng sông trong các hiệu buôn, các tiệm ăn của người Hoa kiều thắp lên sáng rực. Chỗ khoảng sân rộng, những người đàn bà nông dân mặc quần áo bà ba đen, khăn rằn đen vắt chéo qua vai ngồi xếp từng dãy dài sau những chiếc cần xé to tướng, những chiếc thúng đựng đầy ắp không trông rõ và không biết đó là thứ gì mà họ mang ra chợ bán. Mỗi người bán hàng đều thắp một ngọn đèn con ở chỗ mình ngồi. Và những người đi chợ, cũng có nhiều người cầm theo trên tay một ngọn đèn.

Đèn người mua, đèn người bán cứ như sao sa.

Từ trong đám người ồn ào và những ánh lửa đèn luôn luôn di động ở tít chỗ cuối chợ, bỗng nổi lên bốn đầu ngọn đuốc cháy đỏ rực cùng với tiếng trống, tiếng thanh la khua rung dồn dập.

-          Hát Sơn Đông, chúng mày ơi!

-          Lại coi con bé nhào vòng lửa đi!

-          Mau lên, chúng mày ơi!

Nơi xuất bản: NXB Văn học, 2003