Sách » Văn Học Trong Nước » Các nhà thơ Việt Nam thế kỷ 20

Hoài Anh

NHÀ THƠ HOÀI ANH

 

Tiểu sử:

Tên thật: Trần Trung Phương

Sinh năm: 1938

Bút danh: Hoài Anh

Nơi sinh: Bình Lục - Hà Nam

Thể loại: Thơ, tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch, tiểu luận phê bình

Các tác phẩm:

ê     Dạ lan (1983)

ê     Xe pháo mã (1961)

ê     Ngựa ông đã về (1978)

ê     Đuốc lá dừa (1981)

ê     Đầu gió (1986)

ê     Chim gọi nắng (1989)

Giải thưởng văn chương

Giới thiệu một tác phẩm:

 Nhớ ngày thủ đô kháng chiến

 

… Trước đau thương Hà Nội không buồn

Hà Nội rắn như thanh sắt nguội

Mặt nhựa nứt ra làm chiến hào

Cát sông Hồng vào nâng cao chiến luỹ

Mỗi con đường đều muốn thành chiến sỹ

Kiêu hãnh mang thương tích trên mình

Chặn chân giặc dù là một bước

“Gạch ngói thà tan để ngọc lành”

Mỗi phố đánh Tây bằng đặc sản

Phố Hàng Bát mang bát

Phố Hàng Bông mang bông

Đắp ụ ngăn xe giặc tới

Giường Hồng Kông đôi vợ chồng mới cưới

Những sợi bông còn vương vất nhớ nhung ai

Ghế xa- lông bên giường tre chiến đấu

Lý Thiết Quài trong tủ chè cũng nóng lòng khoa gậy đánh Tây

 

Phố Lò Sũ mang áo quan chờ chôn xác giặc

Một tiếng đàn rung trên chiến hào

Ta quá biết thế nào là nô lệ

Nên ta thề không bao giờ còn để mất tự do

Ơi, em gái liễu hàng mi xếch ngược

Ca- lô sao vàng đứng gác dưới trăng

Có phải em, em là Hà Nội

Còn nhớ mãi không quên

Anh ba gác chở bao gai chất đống

Rồi lao xe ra ngăn lối xe thù

Chị hàng rau quang gánh quẩy quân nhu

Tiếp tế cho anh em đánh giặc

Bác hàng thịt mài dao thật sắc

Chờ ướm vào cổ họng giặc Tây

Em “Ga-vơ-rốt” giấu thư trong thùng đánh giày

Vừa chạy đưa tin vừa hát

Những cnáh tay rồng nổi chàm xanh

Đặt quả mình cuối cùng xuống hố

Những chị mặt tàn hương loang lổ vết son

Cầm mảnh bom thay xà beng xúc đất

Anh thợ tiện bị tù thời bí mật

Nay thành chỉ huy quân sự liên khu

Khuôn mặt cày sâu những vết đòn thù

Anh đội viên nghiến răng ghì báng súng

Ngón tay còn vết mực chưa khô

Nhớ buổi học cuối cùng thầy trò ta xung vào tự vệ

Bài sử Lam Sơn thay bằng lời hịch Bác Hồ

Khi ngọn cỏ cũng vươn mình chống giặc

Lòng mỗi người đều hóa chiến khu

Chuông đồng hồ điểm tám giờ

Đèn điện bỗng rủ nhau tắt ngấm

Lần bóng đêm lính mũ đỏ tràn vào

Cũng là lúc chiến sỹ ta đứng dậy

Giặc sủa từng tràng liên thanh

Lựu đạn, bom ba càng đáp lại

Xác thù lấp kín thềm nhà

Cây sấu cụt tay vẫn trơ trơ trước cửa

Khói đạn bay bụi vữa xoá nhoà

Mảnh tường đổ như người chết đứng

Giơ lưng che cho đồng đội diệt thù.

 

Một người bạn tôi gặp trong đêm ấy

Ra phố mua một bao thuốc lá

Chín năm sau anh mới trở về nhà.

 

Ta mang ba mươi sáu phố phường đi kháng chiến

Chín năm rừng lòng vẫn Thủ đô.

 

Nơi xuất bản: Nhà xuất bản Giáo dục, 2005