Sách » Văn Học Trong Nước » Ca dao Việt Nam

Vần Đ

  1. Đánh bạc quen tay
    Ngủ ngày quen mắt
    Ăn vặt quen mồm
  1. Đánh chết, mà nết không chừa
    Đến mai ăn chợ, bánh dừa lại ăn
  1. Đàn bà nói có là không
    Nói yêu là ghét, nói buồn là vui
  1. Đàn bà tốt tóc thì sang
    Đàn ông tốt tóc thì mang nặng đầu
  1. Đàn đâu mà gảy tai trâu
    Đạn đâu bắn sẻ, gươm đâu chém ruồi
  1. Đàn kêu tích tịch tình tang
    Ai đem công chúa lên thang mà về
  1. Đàn ông đi biển có đôi
    Đàn bà đi biển mồ côi một mình
  1. Đàn ông không râu vô nghì
    Đàn bà không vú lấy gì nuôi con
  1. Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
    Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu
    Anh về học lấy chữ nhu
    Chín trăng em cũng đợi, mười thu em cũng chờ
  1. Đèn cầu tàu ngọn lu ngọn tỏ
    Anh trông không rõ, anh ngỡ đèn màu
    Rút gươm đâm họng máu trào
    Để em ở lại, em kiếm thằng nào hơn anh
  1. Đèn nhà lầu hết dầu đèn tắt
    Lửa nhà máy hết cháy thành than
    Nhang chùa Ông hết mạt nhang tàn
    Kể từ khi em biết được chàng
    Đêm về em lăn lộn như con chim phượng hoàng bị tên
  1. Đèn nào cao bằng đèn Châu Đốc
    Xứ nào dốc bằng xứ Nam Vang
    Một tiếng anh than ba bốn đôi vàng em không tiếc
    Anh lấy đặng em rồi anh trốn biệt lánh thân
  1. Đèn nào sáng bằng đèn Sa Đéc
    Gái nào đẹp bằng gái Nha Mân
    Anh thả ghe câu lên xuống mấy lần
    THương em đứt ruột, nhưng tới gần lại run
  1. Đèn treo ngang quán
    Tỏ rạng bờ kinh
    Em có thương anh thì ăn nói cho thiệt tình
    Đừng để cho anh lên xuống một mình bơ vơ
  1. Đêm khuya nguyệt lặn sao tàn
    Đồng hồ điểm nhặt nhớ chàng không quên
  1. Đêm khuya ra đứng bờ ao
    Trông cá cá lặn trông sao sao mờ
    Buồn trông con nhện giăng tơ
    Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai
  1. Đêm khuya thắp chút dầu dư
    Tim loan cháy lụn, sầu tư một mình
  1. Đêm khuya thiếp mới hỏi chàng
    Cau xanh ăn với trầu vàng xứng chăng?
  1. Đêm khuya trăng dọi lầu son
    Vào ra thương bạn, héo hon ruột vàng
    Bển qua đây đàng đã xa đàng
    Dầu tui có lâm nguy thất thế
    Hỏi con bạn vàng nó cứu không?
    Chiều rồi kẻ Bắc, người Đông
    Trách lòng người nghĩa, nói không thiệt lời
  1. Đêm nằm tàu chuối có đôi
    Hơn nằm chiếu tốt lẻ loi một mình
  1. Đêm qua, đêm lạnh, đêm lùng
    Đêm đắp áo ngắn, đêm chung áo dài
    Bây giờ chàng đã nghe ai
    Aó ngắn chẳng đắp, aó dài không chung
    Bây giờ sự đã nhạt nhùn
    Giấm thanh đổ biển mấy thùng cho chua
    Cá lên mặt nước, cá khô
    Vì anh, em phải giang hồ tiếng tăm
  1. Đêm qua nguyệt lặn về Tây
    Sự tình kẻ ấy, người đây còn dài
    Trúc với mai, mai về trúc nhớ
    Trúc trở về, mai nhớ trúc không
    Bây giờ kẻ Bắc, người Đông
    Kể sao cho xiết tấm lòng tương tư
  1. Đêm thanh cảnh vắng
    Thức trắng năm canh
    Một duyên, hai nợ, ba tình
    Đường kia,nỗi nọ, phận mình ra sao
  1. Đến đây đất nước lạ lùng
    Con chim kêu cũng sợ, con cá vẫy vùng cũng lo
  1. Đến ta mới biết của ta
    Trăm nghìn năm trước biết là của ai
  1. Đề huề chồng vợ
    Như bí rợ nấu kiểm với khoai lang
    Như tép rang ăn cặp với canh khoai mỡ
  1. Đi chùa lạy Phật cầu chồng
    Hộ pháp liền bảo đờn ông hết rồi
  1. Đi đâu cho thiếp theo cùng
    Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam
  1. Đi đâu mà vội mà vàng
    Mà vấp phải đá mà quàng phải dây
    Thủng thỉnh như chúng anh đây
    Thì đá nào vấp, thì dây nào quàng
  1. Đi cho biết đó biết đây
    Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn
  1. Đi qua nhà nhỏ
    Thấy đôi liễn đỏ có bốn chữ vàng
    Thạnh suy anh chưa biết chớ thấy nàng anh vội thương
  1. Đó đây trước lạ sau quen
    Chẳng gần, qua lại đôi phen cũng gần
  1. Đói lòng ăn đọt chà là
    Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng

    Đói lòng ăn nắm lá sung
    Chồng một thì lấy, chồng chung thì đừng
  1. Đói lòng ăn nửa trái sim
    Uống lưng bát nước đi tìm người thương
  1. Đói lòng nuốt trái khổ qua
    Nuốt vô sợ đắng, nhả ra con bạn cười
  1. Đôi ta chẳng được sum vầy
    Khác nào cánh nhạn lạc bầy kêu sương
    Vì sương nên núi bạc đầu
    Cành lay bởi gió hoa sầu vì mưa
  1. Đôi ta đã trót lời thề
    Con dao lá trúc đã kề tóc mai
    Dặn rằng: Ai chớ quên ai!
  1. Đôi ta như loan với phượng
    Nỡ lòng nào để phượng lià cây
    Muốn cho có đó, có đây
    Ai làm nên nỗi nước này chàng ôi
    Thà rằng chẳng biết thì thôi
    Biết rồi gối chiếc lẻ loi thêm phiền
  1. Đôi ta như thể con tằm
    Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong
    Đôi ta như thể con ong
    Con quấn con quít, con trong con ngoài
    Đôi ta như thể con bài
    Chồng đánh vợ kết chẳng sai con nào
  1. Đố ai biết luá mấy cây
    Biết sông mấy khúc, biết mây mấy từng
    Đố ai quét sạch lá rừng
    Để ta khuyên gió, gió đừng rung cây
    Rung cây, rung cỗi, rung cành
    Rung sao cho chuyển lòng anh với nàng
  1. Đố ai lặn xuống vực sâu
    Ru con không hát, em chừa nguyệt hoa
  1. Đố anh con rít mấy chưn
    Cầu Ô mấy nhịp, chợ Đinh mấy người
    Mấy người bán áo con trai
    Chợ trong bán chỉ, chợ ngoài bán kim
  1. Đốt than nướng cá cho vàng
    Lấy tiềng mua rượu cho chàng uống chơi
  1. Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh
    Nước Tháp Mười lóng lánh cá tôm
    Muốn ăn bôn súng mắm kho
    Thì vô Đồng Tháp ăn no đã thèm
  1. Đồng tiền Vạn lịch
    Thích bốn chữ vàng
    Anh tiếc công anh gắn bó với cô nàng bấy lâu
    Bây giờ cô lấy chồng đâủ
    Để anh giúp đỡ trăm cau nghìn vàng
  1. Đổ lửa than nên vàng lộn trấu
    Anh mảng thương thầm chưa thấu dạ em
  1. Đổng Kim Lân hồi còn nhỏ, đi bán giỏ nuôi mẹ
    Anh gặp em đây không cửa không nhà
    Muốn vô gá nghĩa, biết là đặng chăng?
  1. Đời vua Thái Tổ, Thái Tông
    Lúa rụng đầy đồng, gà chẳng cần ăn
  1. Đờn cò lên trục kêu vang
    Qua còn thương bậu, bậu khoan có chồng
    Muốn cho nhơn nghĩa đạo đồng
    Qua đây thương bậu hơn chồng bậu thương
    Chiều nay qua phản bạn hồi hương
    Nghe bậu ở lại vầy vươn nơi nào
    Ghe tui tới chỗ cắm sào
    Nghe bậu có chốn muốn nhào xuống sông
  1. Đu đủ tiá, bạc hà cũng tiá
    Ngọn lang dâm, ngọn mía cũng dâm
    Anh thấy em tốt mã anh lầm
    Bây giờ anh biết rõ, vàng cầm anh cũng buông
  1. Đưa nhau đổ chén rượu hồng
    Mai sau em có theo chồng đất xa
    Qua đò gõ nhịp chèo ca
    Nước xuôi làm rượu quan hà chuốc say
  1. Đường trơn trợt gượng đi kẻo té
    Áo còn nguyên ai nỡ xé vá quàng
    Hồi sớm mai, gặp em sao anh không hỏi
    Hay dạ của chàng nay đã hết thương?
  1. Đứt tay một chút còn đau
    Huống chi nhân nghĩa, lià sao cho đành