Sách » Lịch Sử » Truyện kể danh nhân lịch sử Trung Quốc

Tiêu Tào lưỡng tướng quốc

Tiêu Hà và Tào Tham trước đây đều làm quan lại ở huyện Bái, cùng theo Hán Cao Tổ khởi binh. Tào Tham là nguyên huân dựng nước Tây Hán, chiến công hiển hách, thương tích đầy mình, nên có khá đông người tỏ ra rất bất bình trước việc cấp bậc ông còn thấp hơn Tiêu Hà, từ đó dẫn đến mối quan hệ giữa hai người ngày một lạnh nhạt, nhưng Tiệu Hà biết rất rõ Tào Tham là một nhân tài trị nước, nên vẫn đề cử với Hán Huệ Đế cho Tào Tham sang nước Tề làm tướng quốc.

Sau khi đến nước Tề, Tào Tham bèn lập tức triệu tập các trưởng giả và một số phần tử tri thức có tài cán ở địa phương lại, khiêm tốn hỏi ý kiến họ nên làm thế nào quản lý tốt nhân dân và xây dựng nhà nước đã bị chiến tranh tàn phá. Do số người này đông tới mấy trăm người, mà mỗi người đều trình bày theo nhận thức riêng của mình, nên các biện pháp được nêu ra cũng rất khác nhau, khiến Tào Tham cảm thấy rất lúng túng, chưa biết nên bắt đầu từ đâu.

Giữa lúc đó, có một người mách với ông rằng, ở ngoại ô phía tây có một người tên là Cái Công rất giỏi về nghiên cứu học thuyết "Vô vi nhi trị", rất có tài trị nước. Tào Tham nghe xong bèn lập tức cử người đem theo nhiều lễ vật đi mời Cái Công đến. Khi Cái Công đến nơi,Tào Tham kính cẩn hành lễ, thỉnh giáo đạo trị thế yên dân. Cái Công thấy Tào Tham thật lòng như vậy, bèn kiến nghị áp dụng biện pháp "Thanh tĩnh vô vi" để quản lý nước Tề lúc bấy giờ.

Cái Công nói: "Chỉ cần quan trên thanh tĩnh, không sinh sự, không nhiễu dân, thì dân chúng tự nhiên sẽ sinh sống yên ổn. Chỉ có như vậy, kinh tế xã hội mới được khôi phục và phát triển, mới quản lý tốt được nhà nước". Tào Tham nghe xong vô cùng mừng rỡ, bèn lưu Cái Công ở lại nước Tề, để tiện khi hỏi mưu kế trị nước.

Hán Huệ Đế lên ngôi được hai năm thì Tiêu Hà lâm bệnh nặng, ông lại lần nữa tiến cử Tào Tham đến thay mình đảm nhiệm chức vụ thừa tướng. Tào Tham được điều đến triều đình vẫn duy trì tác phong như trước, vô vi nhi trị.

Các đại thần thấy Tào Tham không có chí tiến thủ như vậy thì vô cùng sốt ruột, họ đã đến nhà gặp ông để góp ý. Nhưng khi đến nơi thì Tào Tham mời họ cùng uống rượu. Có người nêu ra việc lớn triều đình thì Tào Tham đều phá ngang né tránh, khiến họ cảm thấy rất cụt hứng. Cuối cùng thì người nào người nấy đều say khướt rồi ra về. Hán Huệ Đế thấy vậy thì cho Tào Tham là một lão già lẫn cẫn, nên rất coi thường ông..

Tào Quật còn trai của Tào Tham lúc đó đang làm người hầu nhà vua trong cung. Một hôm, Hán Huệ Đế dặn anh ta rằng: "Khi về nhà hãy nó với cha ngươi rằng: "Cao Tổ đã quy tiên, nhà vua hãy còn trẻ, việc lớn nhà nước đều nhờ vào thừa tướng chủ trì, vậy mà cha chỉ suốt ngày uống rượu, cơ bản không đoái hoài tới việc triều chính, cứ thế này mãi thì làm sao quản lý tốt nhà nước?", rồi chờ xem cha ngươi phản ứng ra sao".

Tào Quật về nhà bèn đem lời dặn của nhà vua nói lại với cha. Tào Tham nghe xong, liền nổi giận mắng rằng: "Mày là một thằng ranh con, biết gì. Mà việc lớn nhà nước cũng chẳng đến lượt mày chõ mõm vào". Nói xong, bèn gọi người hầu đem roi ra đánh cho Tào Quật một trận nên thân.

Tào Quật vô cớ bị đòn thì vô cùng uất ức, khi vào cung mới nói lại cho nhà vua nghe. Hán Huệ Đế tỏ ra mất vui, mới triệu Tào Tham vào cung, hỏi ông tại sao lại làm như vậy. Tào Tham đáp rằng: "Xin hỏi bệ hạ, bệ hạ so với tiên đế thì ai anh minh hơn?". Nhà vua đáp: "Trẫm không thể nào bì kịp tiên đế". Tào Tham lại hỏi tiếp: "Thần so với Tiêu Hà thì người nào thông minh hơn?". Nhà vua đáp: "Ngươi có có phần đuối kém hơn so với Tiêu thừa tướng". Tào Tham nói: "Thế thì đúng rồi, bệ hạ không bằng tiên đế, thần không bằng Tiêu thừa tướng, thì pháp lệnh do tiên đế và Tiêu thừa tướng đặt ra, chúng ta chỉ có thể tiếp tục thi hành, như thế chẳng phải tốt lắm sao?". Hán Huệ Đế đến lúc này mới hiểu rõ được dụng ý của Tào Tham, đành chỉ gật đầu khen ngợi. Trong lịch sử đã gọi sự kiện này là "Tiêu quy Tào tùy".

Sau khi nhậm chức thay Tiêu Hà, Tào Tham đã không đường đột thay đổi chế độ tiền nhiệm, mà vẫn tiếp tục kế thừa chính sách cũ, bởi lẽ thực tế đã chứng minh chính sách tiền nhiệm rất đúng đắn. Qua đó, có thể thấy Tào Tham không chỉ là một viên tướng rất dũng mãnh, mà còn là một nhà chính trị rất sáng suốt.