Sách » Lịch Sử » Truyện kể danh nhân lịch sử Trung Quốc

Tín Lăng Quân thiết phù cứu Triệu

"Tín Lăng Quân thiết phù cứu Triệu". Tức Tín Lăng Quân đánh cắp hổ phù để cứu nước Triệu.
Sau trận đánh ở Trường Bình, quân Tần càng vây chặt Hàm Đan thủ đô nước Triệu, tình hình nước Triệu vô cùng nguy ngập, Bình Nguyên Quân một mặt tự mình sang bàn việc hợp tung với nước Sở, yêu cầu Sở xuất binh cứu Triệu, mặt khác viết thư cho em vợ mình là Tín Lăng Quân, ủy nhiệm ông giúp cầu cứu với vua Ngụy.

Sau trận đánh ở Trường Bình, quân Tần càng vây chặt Hàm Đan thủ đô nước Triệu, tình hình nước Triệu vô cùng nguy ngập, Bình Nguyên Quân một mặt tự mình sang bàn việc hợp tung với nước Sở, yêu cầu Sở xuất binh cứu Triệu, mặt khác viết thư cho em vợ mình là Tín Lăng Quân, ủy nhiệm ông giúp cầu cứu với vua Ngụy. Tín Lăng Quân Ngụy Vô Kỵ nhận được thư của anh rể, đã năm lần bảy lượt vào cung thỉnh cầu vua Ngụy xuất binh cứu Triệu, nhà vua không thể nào từ chối được, đành phải cử lão tướng Tấn Bỉ dẫn 100 nghìn quân sang cứu viện nước Triệu.

Vua Tần được tin này liền cử sứ thần sang Đại Lương cảnh cáo vua Ngụy rằng: "Hàm Đan bị đánh chiếm chỉ trong một sớm một chiều, nước nào dám cứu Triệu thì Tần sẽ thừa thế tấn công nước đó". Vua Ngụy bị đe dọa như vậy, liền cử người đi truyền lệnh cho Tấn Bỉ đóng quân trấn giữ ở Nghiệp Thành để chờ lệnh.

Bình Nguyên Quân chẳng hiểu nguyên nhân ra sao, cứ cho là Tín Lăng Quân không thủ tín, liền viết thư sang trách rằng: "Tôi luôn luôn kính phục phẩm đức ưu tú dũng cảm vì nghĩa, cứu giúp người trong lúc lâm nguy của công tử, do đó mới cùng công tử kết làm thân thích, nay Hàm Đan đang trong cơn nguy cấp, mà chờ mãi cũng chẳng thấy quân Ngụy đến cứu, phẩm cách nghĩa hiệp của công tử đã để đâu cả rồi, cho dù công tử không nghĩ đến sự an nguy của tôi, thì cũng phải thương đến người chị của công tử, chẳng lẽ công tử muốn chị mình trở thành tù binh của quân Tần ư ?". Tín Lăng Quân vừa bị oan ức, vừa sốt ruột, lại một lần nữa đến thỉnh cầu vua Ngụy ra lệnh cho Tấn Bỉ tiến quân, đồng thời phân tích mối lợi hại của sự việc, nhưng bị nhà vua từ chối.

Tín Lăng Quân chẳng còn cách nào khác, đành triệu tập hơn 1000 môn khách và hơn trăm cỗ chiến xa, kéo sang cứu nước Triệu, khi đoàn người đi qua cửa thành, Tín Lăng Quân thấy bạn là Hầu Doanh đang canh cửa, bèn đến chào cáo biệt. Hầu Doanh đã ngoài 70 tuổi, tuy nhà nghèo, địa vị thấp hèn, nhưng rất có tín nghĩa và túc trí đa mưu.

Hầu Doanh thấy Tín Lăng Quân đang liều mạng như vậy liền khuyên rằng: "Công tử đi cứu triệu thì có khác gì đem thịt sang cho hổ ăn, chỉ có uổng mạng mà thôi". Tín Lăng Quân thở dài than rằng: "Tôi cũng thừa hiểu là tự mình dẫn thân vào chỗ chết mà thôi, nhưng ngoài liều chết ra, tôi còn biết làm gì hơn". Hầu Doanh nghe xong bèn nói nhỏ với Tín Lăng Quân rằng: "Công tử là đại ân nhân của Như Cơ ái phi của Ngụy vương phải không? ". Tín Lăng Quân trả lời phải, Hầu Doanh lại nói tiếp rằng: "Công tử hãy nghĩ cho kỹ, muốn cứu nước Triệu thì phải dựa vào quân đội nước Ngụy, Tấn Bỉ hiện đang thống lĩnh 100 nghìn đại quân trấn giữ ở biên giới, nếu điều động được họ thì lo gì không giải vây được cho nước Triệu?". Tín Lăng Quân bèn hỏi lại: "Nhưng trong tay tôi không có hổ phù điều binh thì làm sao được?". Hầu Doanh nói: "Một nửa hổ phù hiện nằm trong tay Tấn Bỉ, còn một nửa thì cất trong buồng ngủ của Ngụy vương, lấy được nó thì sẽ điều động được binh mã, nay người có thể giúp được công tử chẳng phải là Như Cơ ư ?". Tín Lăng Quân nghe xong khen phải, bèn lập tức làm theo kế này.

Sau khi lấy được hổ phù ra, Tín Lăng Quân lại đến cáo biệt Hầu Doanh, Hầu Doanh giới thiệu một người bạn của mình tên là Chu Hợi và nói rằng: "Chu Hợi là một dũng sĩ có một không hai của nước Ngụy, công tử đem theo anh ta, nếu Tấn Bỉ chịu nộp binh quyền thì thôi, bằng không chịu thì hãy bảo Chu Hợi ra đối phó hắn".

Tín Lăng Quân và Chu Hợi dẫn hơn 1000 môn khách cùng kéo đến Nghiệp Thành, đến nơi bèn giả truyền tướng lệnh, bảo Tấn Bỉ giao lại binh quyền, Tấn Bỉ nhìn thấy hổ phù, nhưng lòng vẫn có chút hoài nghi bèn nói rằng: "Đây là việc quân cơ rất hệ trọng, phải chăng hãy để tôi báo rõ với đại vương trước, rồi giao nộp sau". Tấn Bỉ vừa dứt lời, thì thấy Chu Hợi từ phía sau Tín Lăng Quân bước ra, rồi hô to lên rằng: "Hổ phù này là vật chứng minh, phải chăng ngươi không muốn nghe lệnh nhà vua, muốn âm mưu làm phản ư ?". Chu Hợi vừa nói vừa rút từ trong tay áo ra một thanh sắt nặng hơn 40 cân, giáng mạnh vào đầu Tấn Bỉ chết ngay tại chỗ.

Bấy giờ, Tín Lăng Quân tay cầm hổ phù nói với các tướng sĩ rằng: "Đại vương ra lệnh, bảo tôi ra thay Tấn Bỉ đi cứu Hàm Đan, nhưng Tấn Bỉ không chịu nên đã bị giết chết, nay mọi người hãy nghe lệnh tôi, chuẩn bị xuất phát, ai giết được nhiều giặc thì sẽ trọng thưởng". Tín Lăng Quân dẫn 80 nghìn tinh binh kéo sang Hàm Đan, rồi đánh thẳng vào doanh trại quân Tần. Quân Tần không ngờ quân Ngụy lại đến chi viện nước Triệu, đều trở tay không kịp. Bấy giờ, Bình Nguyên Quân ở trong thành Hàm Đan nhìn thấy cờ hiệu của nước Ngụy, cũng dẫn quân từ trong thành đánh ùa ra, hai bên giáp công, khiến quân Tần lúng túng đành phải rút lui, người ngựa đã bị thiệt hại quá nửa.

Tín Lăng Quân giải vây được Hàm Đan, bảo toàn được nước Triệu, Triệu Hiếu Thành Vương và Bình Nguyên Quân vô cùng cảm kích, thân hành ra ngoài thành nghênh đón, Tín Lăng Quân bảo tướng Ngụy dẫn quân về nước, còn mình vì đã giết mất Tấn Bỉ, sợ vua Ng̣ụy truy cứu, nên cùng đám môn khách của mình đều ở lại nước Triệu.