Sách » Văn Học Trong Nước » Kho tàng lục bát dân gian

Ca dao vần K

Kẻ về người ở trông theo

Ngựa Hồ chim Việt đôi điều ái ân.

Một mình tựa án tần ngần

Năm canh khúc ruột như dần cả năm.

Vắng mình ta vẫn hỏi thăm

Nơi ăn đã vậy chốn nằm ra sao

Bấy lâu nay vẫn khát khao

Mong chưa thấy mặt lòng nào đã quên.

Nghĩ rằng chung bạn thiếu niên

Vì ai xui giục cho nên nỗi này

Trách ông tơ ra tay hờ hững

Lúc xe dây sao chẳng lựa ngày

Bây giờ hai ngả đông tây

Trước sau xe mối tơ này làm chi

Chưa biết nhau sao không nói trước

Biết nhau rồi kẻ ngược người xuôi

Bao giờ cho được đủ đôi

Như sen linh đế (Tịnh độ) một chồi hai hoa

 

*

Kể việc làm ruộng mọi đường

Tôi xin được kể rõ ràng hở ai

Tháng Chạp là tiết trồng khoai

Tháng Giêng trồng đậu, tháng Hai cấy cà

Tháng Ba cày bở ruộng ra

Tháng Tư bắc mạ thuận hòa vui thay

Tháng Năm cắt lúa vừa rồi

Tháng sáu mưa xuống nước trôi đầy đồng

Tháng Bảy cày cấy đã xong

Tháng Tám thấy lúa tốt lòng vui thay

Tháng Chín tôi lại kể nay

Bắc mạ xem được mới hay trong lòng

Tháng Mười lúa chín đầy đồng

Cắt về đổ cót để phòng năm sau

Mười một là tiết cấy sâu

Một năm kể cả tử đầu đến đuôi

 

*

Kèn Tây đã thổi tò le

Đốc binh, đốc chiến xuống khe mà ngồi

Ông nghè, ông cống nực cười

Mới nghe tiếng súng rụng rơi cả mình

 

*

Khôn lanh làm bẽ mặt người

Đến khi bẽ mặt cười người khôn lanh

 

*

Kéo gỗ thì mạnh con trai

Đến khi ăn uống mạnh ai dài quần

 

Keo kiết mà đi ăn sương

Cá lội đầy đường, chim lặn đầy sông

 

*

Kẻ ăn người ở trong nhà

Sớm khuya công việc giúp (đỡ) ta nhọc nhằn

Thương người đày đọa chút thân

Chớ nên ngược đãi lòng nhân mới là

 

*

Kẻ bằm chả người gói nem

Kẻ dệt trướng, người thêu rèm, ngang nhau

 

*

Kể chi trời rét đồng sâu

Có chồng có vợ rủ nhau cày bừa

Bây giờ trời đã hồ trưa

Chồng vác lấy bừa, vợ dắt lấy trâu

Một đoàn chồng trước vợ sau

Trời rét mặc rét, đồng sâu mặc đồng.

 

*

Kẻ chiêng người trống đua nhau

Tiếng khoan rộn rịp, tiếng mau rập rình

 

*

Kẻ chơi một huyện Thanh Trì

Mọc thì gạo xáo, Láng thì trồng rau

Đình Gừng bán cá đội đầu

Định Công đan gối, Lủ Cầu bánh trong

 

*

Kẻ cò người hén độc huyền

Nói thơ Sáu Trọng kiếm tiền cho xong

 

*

Kẻ Dầu có quán Đình Thanh

Kẻ Hạc ta có Ba Đình Ba Voi

Mười tám kéo thuyền xuống bơi

Mười chín giã bánh Hai mươi rước thần

 

*

Kế hậu đã có con trai

Nuôi chi nghĩa tử cho sai mối giềng

 

*

Kẻ Mui anh đã biết chưa

Đàn ông vác nặng be bờ, đắp truông

Mẹ em đẻ em trong buồng

Về sau em lớn quay guồng ươm tơ

 

*

Kể từ khi gặp mà nên

Mặt tơ tưởng mặt sầu riêng mối sầu

Cho nên tơ tưởng cùng nhau

Ngày nhớ sáu khắc, đêm sầu năm canh.

Bỗng đâu đứt mối tơ mành

Cho duyên quấn quýt cho tình đa mang.

Từ khi đá biết tuổi vàng

Trăm hương cũng quyết đưa ngang cành sầu

 

*

Kéo quân qua cửa Hùng Quan

Chim muôn giọng (tiếng) hót, hoa ngàn hương đưa

Nhớ ai ngơ ngẩn, ngẩn ngơ

Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai

 

*

Kêu đò chẳng thấy đò sang

Buộc lưng con nhái, mượn chàng đem tin

 

 

Khá khen con bướm khôn ngoan

Hoa tươi bướm đậu, hoa tàn bướm bay

 

*

Khác nào quạ mượn lông công

Ngoài hình xinh đẹp, trong lòng xấu xa

 

*

Khôn ngoan chẳng đọ thật thà,

Lường thưng, tráo đấu chẳng qua đong đầy

 

*

Khôn ngoan cũng thể đàn bà

Dẫu rằng vụng dại cũng là đàn ông

 

*

Khôn ngoan đá đáp (đối đáp) người ngoài

Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau

 

*

Khôn ngoan nhờ đức cha ông

Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ

Đạo làm con chớ hững hờ

Phải đem hiếu kính mà thờ tổ tiên

 

*

Không ăn thì ốm thì gầy

Ăn thì nước mắt chan đầy chén cơm

 

*

Không buông giọng bướm lời hoa.

Cớ sao lại bắt lòng ta cảm mình

 

*

Không cầu ông Phật trong nhà

Lại đi cầu khẩn qủy ma ngoài đường

 

*

Khăn chầu áo ngự xênh xang

Lẳng lơ mấy khúc tình tang tang tình

Nhác lên trông thấy bóng cô mình

Múa may nhảy nhót, rập rình cung văn

 

*

Khăn đào vắt ngọn cành mơ

Mình xuôi đằng ấy, bao giờ mình lên ?

Em xuôi, em lại ngược ngay

Sầu riêng em để trên này cho anh !

Khăn này chẳng phải của anh

Mà anh giật lấy cho đành nhân tâm

Hồ cầm lại trả nên cầm

 Rồi mai em nhỡ cầm nhầm khăn ai

Khăn này trong thắm ngoài phai

Khăn này chẳng phải về tay ai cầm

 

*

Khăn nâu áo vải là thường

Cốt trau cho được luân thường là hơn

*

Khăn nhung vấn tóc cho vừa

Đi giày mõm nhái, đeo hoa cánh bèo

 Quần thâm lĩnh Bưởi cạp điều

Hột vàng quấn cổ ra chiều giàu sang

 

*

Khánh Hòa là xứ Trầm Hương

Non cao biển rộng người thương đi về

Yến sào mang đậm tình quê

Sông sâu đá tạc lời thề nước non

 

*

Khen ai khéo dỗ khéo đành

Chanh chua bậu chuộng, cam sành bậu chê.

Khi giận thì rầy thì la,

Đến khi hết giận rằng ta yêu mình.

 

*

Khen ai khéo tạc nên dừa

Đấy trèo đây hứng cho vừa lòng nhau

 

*

Khen ai kiếp trước khéo tu

Đời nay con cháu võng dù nghênh ngang

 

*

Khéo miệng mà chẳng khéo tay

Đẽo cày ra cuốc còn hay nỏ mồm

 

*

Khi đầu em nói em thương

Bây giờ gánh nặng giữa đường đứt dây

Tưởng rằng rồng ấp lấy mây

Ai ngờ rồng ấp lấy cây bạch đàn

 

*

Khi đi trúc chửa mọc măng

Khi về trúc đã cao bằng ngọn tre

Khi đi trúc mới le te

Giờ về trúc đã cánh bè sang sông.

Khi đi thì trúc chưa trồng

Giờ về trúc đã hóa long ra rồi

 

*

Khó giàu muôn sự tại Trời

Nhân sinh ai cũng kiếp người mà thôi

 

*

Khó khăn làm mấy tháng trời

Dầm mưa giãi nắng, một thời ngóng trông

Gặt rồi nộp thuế cho xong

Từ nay mới được yên lòng ấm no

 

*

Khó nghèo củi núi rau non

Nuôi cha nuôi mẹ cho tròn nghĩa con

 

*

Khó nghèo một vợ một chồng

Một miếng cơm tấm mà lòng thảnh thơi

 

*

Kinh đô cũng có người rồ

Thôn quê (Man di) cũng có sinh đồ, trạng nguyên

 

*

Kình nghê vui thú kình nghê

Tép tôm thì lại vui bề tép tôm

 

*

- Kỳ này em sắp buôn bè

Thấy anh áo rách, trở về buôn bông.

 

- Kỳ này anh sắp buôn bông

Thấy em áo rách, buôn lồng cối xay

 

*

Kỳ nầy lúa mọc xanh đồng

Giỗ vua Thái Tổ, Thái Tông mưa rào

 

*

Không còn lo bảy lo ba

Một đời gian khổ cho qua một đời

 

*

Không đi thì chợ không đông

Đi ra một bước thương chồng nhớ con

 

*

Khó thì đòn gánh đè vai

Tội chi làm mọn cho ai cày bừa

 

*

Kim vàng ai nỡ uốn câu

Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời

 

*

Khuất núi trông chẳng thấy bờ

Tình nhân đứng đấy bao giờ, tình nhân?

 

*

Khúc sông bên lở bên lồi

Bên lở lở mãi, bên bồi bồi thêm

 

*

Khuyên ai ăn ở cho lành,

Kiếp này chưa gặp, để dành kiếp sau

 

*

Kìa ai gảy khúc cầu hoàng

Làm cho ngang dạ quyển vàng đèn xanh

 

*

Kiến cánh vỡ tổ bay ra

Y như bão táp mưa sa tới rồi.