Sách » Văn Học Trong Nước » Kho tàng lục bát dân gian

Ca dao Vần D

 

Duyên em đáng giá bao tiền

Mà tình anh chứa khoang thuyền còn vơi

 

*

Duyên kia ai đợi mà chờ

Tình này ai tưởng mà mơ (tơ ) tưởng tình

 

*

Duyên sao cắc cớ bớ duyên,

Khi không đem chuyện ưu phiền đến ta?

Duyên sao duyên ngỡ duyên ngàng,

Cầm gương gương lợt, cầm vàng vàng phai.

 

*

Duyên sao duyên những nhỡ nhàng (lỡ làng)

Cầm gương gương tối, cầm vàng vàng phai?

Duyên tôi còn thắm chưa phai

Hay là người đã nghe ai dỗ dành?

 

*

Dây tơ hồng không trồng mà mọc,

Thấy em chưa chồng anh chọc anh chơi

*

Dì ruột, thương cháu như con,

Rủi mà không mẹ, cháu còn cậy trông

 

*

Diều hâu mày liệng cho tròn

Đến mai tao gả gà con cho mày

Gà con tao để tao nuôi

Tao gả con chó cụt đuôi cho mày

 

*

Dò (Lòng) sông dò (lòng) biển dễ dò

Nào ai lấy thước mà đo lòng người

  

*

Dưới đời ai tốt bằng bèo,

Chờ khi nước lụt bèo trèo lên sen.

Dưới đời ai tốt bằng sen,

Quan yêu dân chuộng, rã bèn cũng hư

 

*

Dưa gang một chạp thì trồng

Chiêm cấy trước tết thì lòng đỡ lo

Tháng hai đi tậu trâu bò

Cày đất cho ải mạ mùa ta gieo

  

*

Dạ chàng như đám quân quan

Dạ em như cánh hoa tàn dầm sương.

Biết rằng chàng có lòng thương

Hay là cợt giễu ngoài đường mà thôi

 

*

 

Dạo xem phong cảnh Long Thành

Đủ mùi phường phố, đủ vành núi sông

Nhị Hà quanh bắc sang đông

Kim Ngưu, Tô Lịch là sông bên này

Nùng Sơn, Long Đỗ đâu đây

Tam Sơn núi đất cao tầy Khán Sơn

Ngọc Sơn nhân tạo bé hơn

Bên hồ Hoàn Kiếm ngay đền Văn Xương

Trúc Bạch, Mã Cảnh nên tường

Xa hồ Bảy Mẫu giáp đường gần nhau

Ngoài đường quai có hồ sâu

Tây Hồ rộng rãi ngay đầu phía tây

Xung quanh bao bọc kín thay

Đất cao thành lũy, cửa xây nên tường

Mười lăm ô đúng đường đường

Yên Ninh, Yên Phụ, Thụy Chương một bề

Tiên Trung, Nghĩa Lập gần kề

Thanh Hà, Ưu Nghĩa dưới là Đông An

Cựu Lâu, Mỹ Lộc, Lương Yên

Thịnh An, Thanh Bảo, Kim Liên, Thịnh Hào

Sở tại là những huyện nào

Thọ Xương, Vĩnh Thuận, phủ Hoài thống kiêm

(Câu 1)

 

*

 

Dạy con từ thuở tiểu sinh

Gần thầy gần bạn tập tành lễ nghi

Học cho 'cách vật trí tri'

Văn chương chữ nghĩa nghề gì cũng thông

 

*

Dạy con, con nhớ lấy lời,

Trọng cha, kính mẹ, suốt đời chớ quên.

 

*

Dầu ai lên ngựa xuống kiêu,

Ta đây thủng thỉnh mai chiều hẳn hay

 

*

Dầu là bữa đói bữa no

Thác thì một chỗ, sống cho trọn niềm

 

*

Dẫu mà đan giỏ thả sông,

Trôi lên trôi xuống, em cũng không bỏ chàng.

Dẫu mà tội bắt lên quan,

Tội em em chịu, tội chàng em xin

 

*

Dẫu rằng da trắng tóc mây

Đẹp thì đẹp vậy dạ này không ưa

Vợ ta dù có quê mùa

Thì ta vẫn cứ sớm trưa vui cùng

 

*

Dậm chân kêu bớ trời xanh

Bỏ vòng dây xuống buộc anh với nàng

Chừng nào bể cạn lòng thành

Chừng ấy mới biết dạ nàng thương anh

 

 

*

Dặn con con có nghe cho,

Chọn người quân tử đói no cũng đành

 

*

Dời chân bước xuống sông

Thương Bao nhiêu sóng gợn là buồn bấy nhiêụ

 

*

Dứt tình kẻ ở người đi

Cũng như Kim Trọng biệt ly Thúy Kiều

 

*

Dừa tơ bẹ dún tốt tàng

Giàu sang có chỗ, điếm đàng có nơi

 

*

Dã tràng xe cát bể Đông

Biết rằng có thật hay không mà chờ?

Trách cây trách lá bơ vơ

Nợ trần biết trả bao giờ cho xong?

 

*

Dao cau rọc lá trầu vàng

Mắt anh anh liếc, mắt nàng nàng đưa

 

*

Dù ai đi ngược về xuôi

Nhớ ngày giỗ Tổ mồng mười tháng ba

 

*

Dù ai buôn đâu bán đâu

Mồng mười tháng Tám chọi trâu thì về

Dù ai buôn bán trăm nghề

Mồng mười tháng Tám trở (nhớ) về chọi trâu

 

*

Dù ai nói đông nói tây

Thì ta cũng vững như cây giữa rừng

Dù ai nói ngả nói nghiêng

Thì ta cũng vững như kiềng ba chân

 

*